
- Sáng tác mới

Tản mạn chiều
Con hay giọt nỗi buồn của mẹ Chất đầy vào đêm? Con hay giọt niềm vui của mẹ Hoá mặt trời lên? Chiếc nôi mang hình giọt lệ Mắc vào hai đầu thời gian
Những trái tim Phượng Vĩ…
Trái tim bùng Phượng Thắm Cháy miên man nhớ quên Khổ đau thành đá sắc Cứa buốt sóng ngày đêm Thơ Hàn tươi hoa cỏ Bời bời uống nắng mưa Em thành giọt lệ trắng
Dọn dẹp
Phải bỏ bớt thứ không dùng mới có thêm chỗ trống Phải có thêm chỗ trống mới có thêm cơ hội Việc dọn và dẹp bỏ ấy không phải là thói quen đơn thuần
Có một nỗi niềm
Có một nỗi niềm Băn khoăn, lo lắng Thương cây lạc non Giữa trời nước trắng Cơn mưa vừa tạnh Có một bàn tay Nhẹ nâng lá mỏng Khẽ vun gốc – dày
Những ánh đèn qua ô cửa sổ
Có những tối mùa đông Hà Nội lạnh buốt, mưa phùn lây phây như những sợi tơ mỏng rắc nhẹ lên mái tóc, len vào cổ áo, thấm dần vào da thịt. Tôi – cô sinh viên năm thứ nhất học xa nhà – lặng lẽ bước đi vô định giữa phố phường đông đúc.
Đi tìm mặt trời
Tôi đi tìm mặt trời Chín mặt trời trôi về sau núi Càn khôn lặng lặng vòng quay cuối Biết bao mùa hoa tím rụng rơi. Tôi đi tìm mặt trời Nắng vàng ran ran trong ngực
Quỳnh - Giao
Chiều vừa quái nắng về tây Đã nghe sắc tím dâng đầy lòng đêm Gió từ vườn trước duỗi lên Dải thơm bậu cửa, bậc thềm, chiếu trăng Quỳnh hoa muôn muốt đầu nhành



