
- Sáng tác

Mẹ với Bà
“Bà ru mẹ… mẹ ru con”… Mẹ ôm điện thoại sớm hôm… ru gì. Ru bằng hồn hậu tình quê, Ru chi toan tính, bộn bề, chuông kêu. Nuôi tâm, nuôi bởi tình yêu,
Bóng nằm
Thân thì đứng, Bóng thì nằm Thiên nhiên thanh thản Trải thảm êm đềm suốt mấy ngàn năm. Trần thế đảo điên Những màn kịch lăng xăng Hết thông minh rồi quyền lực
Cởi trói
Dối mình bóp chết mỏi mong Lúa mơn mởn nghén ôm đòng về quê, Tháng ngày chật chội lời thề tục ngữ cắn kén tằm về với dâu, Con ngài cắn tổ tìm nhau ôm cho khỏa lấp miền đau bến chờ…
Hoa xứ Mường
Ngoan chày đấm gọn mặt chiêng tiếng tròn mây mẩy ngả nghiêng trai mường Cồng chiêng thả giọng xanh dương lúa ngô ấp bẹ nghén mường phồn sinh. Nắng hồng má ún đồng trinh
Quê hương II
Quê hương tôi là cánh đồng lúa chín Vàng chân đê tới xa tít chân trời Quê hương tôi là những giọt mồ hôi Đọng trên má, trên vai gầy của mẹ Là tiếng sáo diều vi vút ngọn tre
Cơm và Phở
Đàn ông kỳ cục lắm Sẵn "Cơm" , "Phở " vẫn thèm! Hoa đẹp, mình còn ngắm Họ tiếc gì lời khen? Đàn ông mê phụ nữ Vốn bản chất giống nòi Phần tò mò, thích thú "Của lạ", cũng muốn coi...
Thỏ thẻ với nàng thơ
Mải mê với đồng hồ sơ suốt ngày quên mất Nàng thơ của mình Nàng buồn nên cứ lặng thinh Thơ ơi, ta chẳng vô tình thế đâu Bên nhau biết mấy bể dâu Buồn vui mình vẫn có nhau cơ mà



