
- Sáng tác

Lời cây dừa cạn
Xưa kia ở bãi cỏ hoang Bây giờ phải mất tiền mang về nhà Sớm chiều chăm sóc cho hoa Nhẩn nha thế cũng gọi là niềm vui Có người bên cạnh thầm xui
Điều kỳ lạ nhất
Có một người rất đỗi đẹp trai Có một người vô cùng giàu có Có một người thành công rực rỡ Và có một người như tia nắng ban mai Họ thề đi cùng em đến hết cuộc đời
Văn tế thập loại ma vương
Phật với Ma ai cao ai thấp, Nghĩ rồi xem đất sập trời sa. Chuỗi ngọc châu xứ ta bà, Rung rinh xáo động thấy mà phát kinh. Trót làm một kiếp chúng sinh, Có thân thì nhúng cõi tình sắc thôi.
Miên man dưới chòm sao
Chẳng hiểu đêm nay sao khó ngủ, Tiếng ve ngân có dịu bớt hè? Chừng ấy năm, Ngỡ đời cứ lê thê. Chồng thư cũ, bỗng ùa về kỷ niệm... Nhìn chữ xưa, mà hồn luýnh quýnh. Đóa hoa nào, lóng lánh mắt ngời mưa?
Chào nhé
Thôi người thực chẳng còn như đời thực, ta gặp nhau trên mạng ảo, Thấy sao gần, mà vợi vợi những gần xa... Thôi, đã quyết "phản bổn quy chân", Coi nhân thế mặc áo tắc kè, thế nhân là quán trọ, Đường về nhà,
Ghen với nỗi khốn khổ
Em ghen với ngày nắng Trưa thiêu đốt cháy anh Em ghen với trời xanh Ô che anh lồng lộng; Em ghen với biển rộng Biển ôm anh vào lòng
Mùa Vu Lan
Mừng Vu Lan Phật lịch Năm 2565! Xin cầu chúc tiên tổ Hưởng lạc trong yên bình... Và xin Người phù hộ Con cháu nơi trần gian Hết trầm luân, đói khổ



