
- Sáng tác

Không đề
Mai em về, D.C. biết còn ai * Múa điệu lăm-vông, ca lời ví dặm? Đâu ánh mắt ấm bốn mùa gió lạnh? Nụ cười hiền làm Tháp bút ngẩn ngơ?
Một mình
Không có gì khác lạ vẫn là em đó thôi Mà khi anh xa rồi Em sống đời một nửa Không có người đón cửa Khi sớm tối đi về Chẳng có ai vỗ về Những lúc đau, lúc ốm
Lỗi
Lỗi lớn nhất trong đời anh Là nhen trong tim em ngọn lửa Nóng hơn mặt trời Những đêm đông giá lạnh Đốt cháy em Và đốt cháy cả anh
Kệ
Khi bầu trời tăm tối Thì bạn chớ có phiền Trên cái tăm tối ấy Là mặt trời, thường nhiên Mây mù che tầm mắt Chỉ cao mấy chục cây Nhưng mà cao hơn đấy Luôn là nắng tràn đầy
Muôn di
Di dân, di biến động dân, Di dân di mãi đến lần di quan. Di dân xuống bể lên ngàn, Di bằng thù ghét dưới bàn chân tanh. Sao không ơn đức dân lành,
Mẹ với Bà
“Bà ru mẹ… mẹ ru con”… Mẹ ôm điện thoại sớm hôm… ru gì. Ru bằng hồn hậu tình quê, Ru chi toan tính, bộn bề, chuông kêu. Nuôi tâm, nuôi bởi tình yêu,
Bóng nằm
Thân thì đứng, Bóng thì nằm Thiên nhiên thanh thản Trải thảm êm đềm suốt mấy ngàn năm. Trần thế đảo điên Những màn kịch lăng xăng Hết thông minh rồi quyền lực



