
- Tác giả - Tác phẩm

Giới thiệu tác phẩm mới: Đi qua bốn mùa thương nhớ của Nguyễn Diệu Liên
Chủ nhật - 02/08/2026 18:20

GIỚI THIỆU TÁC PHẨM MỚI: "ĐI QUA BỐN MÙA THƯƠNG NHỚ" CỦA NGUYỄN DIỆU LIÊN
Trong đội ngũ “Các Nhà văn Nhóm Búp”, Nguyễn Diệu Liên là nhà giáo - một “Nữ Văn Thi sĩ” trẻ trung, xinh đẹp đang bước vào thời kỳ sung sức, có nhiều đóng góp khá nổi trội, khá “riêng”, trước công cuộc lao động, sáng tạo nghệ thuật.
Là Nhà giáo xuất sắc giảng dạy môn Toán học ở một trường trung học phổ thông tại Hà Nội, với khá nhiều tâm huyết đòi hỏi không ít thời gian dành cho việc toan lo, gánh vác một sứ mệnh và trách nhiệm của người thầy với học sinh, với trường lớp; với sự nghiệp cao cả “Trồng Người”, Nguyễn Diệu Liên đi giữa hai “dòng chảy”, hai “chiến tuyến”: Khi với “Toán học” - với quy luật của nó là “Lý”; lúc với “Văn chương” - là quy luật của “Tình cảm”, của sức “Rung cảm Hồn Người” trước những trạng thái “Ái - Ố - Dục - Hỷ - Nộ”... đời thường. Hai đối tượng khác nhau, ngỡ “vênh” nhau, ngỡ hết sức đối lập nhau. Nhưng, với Nguyễn Diệu Liên, “Nhà giáo - Văn Thi sĩ” này, với “Nghệ thuật Riêng Có” ở năng lượng đào tìm, ở nghệ thuật tựa vào nhau, nâng dậy nhau, trước hai thế mạnh vốn có, khi “Toán đem đến cho “Văn” cái chặt chẽ, cái cân xứng, hài hòa, trong kết cấu (đặng) tạo nên hiệu quả, hiệu ứng (đôi khi thật diệu kỳ) trên mỗi trang văn chương mà người viết sáng tạo.
Bám chặt lối mở ấy, ý thức với “sở trường” ấy, khoảng dăm bảy năm gần đây, Nguyễn Diệu Liên say mê viết. Say mê in. Say mê và khao khát được “Khai sáng chính mình” trong công cuộc “đãi cát tìm vàng”, trong ý nghĩa gom nhặt và cầm được trên tay chút mong manh của Văn chương nơi cái Đẹp. Cái giá trị “Yêu thương - Nhân ái” của thế giới rộng lớn: “Nhân sinh”...
Sau hai tập “Nỗi nhớ nghiêng” và “Gõ cửa bình yên”, Hè năm nay, vào dịp “Kỷ niệm 50 năm các Nhà văn Nhóm Búp” ra đời (1976 - 2026), Nguyễn Diệu Liên tiếp tục cho ra mắt tập “Đi qua bốn mùa thương nhớ”. Đây là “Tập Thơ và Văn xuôi” - là “Gia sản”, “Lưng túi thi ca” của một nhà giáo - thi sĩ sinh ra và lớn lên trên một miền đất biển Thái Bình.
Trước “cái Nền”, trước “Nguồn mở” sâu đậm, “thơ và văn xuôi” của Nguyễn Diệu Liên vẫn là dòng chảy của “buổi triều cường”, không ồn ào, quăng quật, không xa lạ, dữ dằn. Nó là “hạt phù sa” mỡ màu hương sắc. Là “hạt muối trắng” thơm đậm đà dư vị. Là tất cả những gì lấp lánh nơi ta Nghe, ta Gặp, ta cầm về trong “Thức tỉnh - Ngày đi”...
Không chỉ là người thầy dạy Toán, sáng tác văn chương, Nguyễn Diệu Liên, thể hiện sự “đa tài” ở thơ, ở văn xuôi, ở những bức tranh phong cảnh giàu sắc màu quyến rũ và “Gợi”, ở nghệ thuật thiết kế tranh nền cho “Bìa sách” (mà gần đây, Nguyễn Diệu Liên đã vẽ, đóng góp khá nhiều cho những ấn phẩm xuất bản của Nhà Búp),
khi với “Nghệ thuật vẽ tranh bìa” lại đòi hỏi ở họa sĩ một phẩm chất khác biệt ở sức mạnh được mở có từ “Kênh”, “Quảng cáo”, từ “Trực giác” nhiều hơn mang sức chinh phục ở cái “Nhìn” với cái “Cảm” trực diện...
Với tập “Đi qua bốn mùa thương nhớ” - Tập “Thơ và Tản văn” (thứ ba) vừa được diện trình trước công chúng, bạn đọc rộng lớn này, không gì khác, vẫn là Nguyễn Diệu Liên “Văn nhân”, Nguyễn Diệu Liên “Thi sĩ”, Nguyễn Diệu Liên của niềm đắm say, mê cảm, Nguyễn Diệu Liên - Một gương mặt, giọng điệu mang một dáng vẻ riêng với niềm quý yêu riêng, nơi góc lòng người đọc.
Với Thơ, với riêng bài mang “Điểm sáng”, mang tên “Hoa nở người không hái”... là “Tứ” thơ, “Hồn” thơ, là sức “Cảm thấm - Lay động” và sức “Công phá” của Thơ, của Nguyễn Diệu Liên của “Con tim” giàu cuống quýt, mê say, giàu đượm nồng, yêu thương nhân ái. Có thể nói, trên mạch nối dài này, thơ Nguyễn Diệu Liên vẫn đi trên cái nền dào dạt, phong lưu và mát lành như thế. Thơ là tất cả sắc hương nơi bến bãi tụ về. Là dư vang nơi con sóng giấu mình sau vết sóng. Ấy là, khi con sóng tan rồi, và trên dấu vết kia... Những gì thấy đấy mà ngỡ như chẳng hiểu nổi, chẳng có thể nắm cầm trong cái mãi lung linh, xao động...
Cùng với Thơ, những trang văn của Nguyễn Diệu Liên cũng giống như những tia nắng, những “ngọn gió du ca” với giọng điệu tươi vui, phóng túng. Trên ba mươi “Tản văn” ở “Đi qua bốn mùa thương nhớ”, là những lát cắt nhỏ, là những dòng văn xuôi? Hay đấy chính là “Những dòng thơ” không vần của Nguyễn Diệu Liên ngân lên từ nhiều cung bậc nơi trái tim thi sĩ luôn tràn đầy chất trữ tình, thi vị. Nó là, những dòng thơ cần một hình thức, một dung lượng chuyển tải phù hợp khác nó ra đời.
Văn xuôi của Thi sĩ Nguyễn Diệu Liên đằm nặng chất thơ. Sinh động, cuốn hút ở “Cảnh” - ở “Sự” - ở “Tình”, ở “Cảm xúc và Liên tưởng”, ở cách tựa vào nhau, cách gọi nhau mà đẻ ra bao nhiêu mối liên hệ, giao hòa qua cái nhìn tinh tế mà ý nhị, mà sâu của một tâm hồn “Một cây bút nữ”. Với thế mạnh của lối văn tự sự, linh hoạt, có khi không nhân vật, không cốt truyện, tản văn của Nguyễn Diệu Liên thực sự đem lại những giá trị phản ánh, bên cạnh đó là giá trị phát hiện, giá trị mang chiều sâu của thông điệp được Nhà văn gửi gắm tới “Thế giới - Cõi người”.
“Đi qua bốn mùa thương nhớ” của Nguyễn Diệu Liên thực sự là “Tập thơ và tản văn - Hay”, với những đóng góp ở thi liệu, thi pháp, ở cái “Gốc” lớn là “Tâm hồn - Tư tưởng” mang nét riêng của “Một Nữ Nhà văn”.
Xin chúc mừng Nguyễn Diệu Liên và trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc quý mến!
Nhà thơ Kim Chuông



