
- Tản Văn

Mùa hè ở lại
Thứ năm - 27/08/2026 18:23

MÙA HÈ Ở LẠI
(Nguyễn Diệu Liên)
“Thực vàng chẳng phải thau đâu…”
À nhầm… Chỉ là một chiếc lá vàng thôi!
Giữa hồ súng xanh mướt, bỗng bắt gặp một chiếc lá vàng to đến lạ. Tớ cúi xuống nhặt lên mà cười rạng rỡ như vừa nhặt được một món quà vô giá của thiên nhiên. Có lẽ vì hạnh phúc đôi khi giản dị đến thế: chỉ cần một chiếc lá đẹp, một buổi sáng bình yên và một nụ cười không cần lý do.
Nhưng em lá vàng ơi, em mang mùa thu đến sớm quá!
Tớ vẫn chưa muốn mùa hè khép lại. Tớ cũng chẳng thích những cơn bão vội vã kéo về. Tớ muốn nắng còn ở lại lâu thêm một chút, để những buổi sáng còn rực rỡ, những chiều còn ngập tiếng ve, và những dự định còn đủ thời gian để hoàn thành.
Bởi mùa hè này thật đặc biệt. Mùa hè của những chuyến đi, của những cuộc gặp gỡ, của những điều tử tế đã được trao đi, của những ước mơ đã mạnh dạn bắt đầu. Mùa hè đã dạy tớ biết sống chậm hơn, biết biết ơn nhiều hơn và biết mỉm cười trước những điều rất nhỏ bé.
Chiếc lá vàng rồi cũng sẽ khô đi theo tháng năm. Nhưng khoảnh khắc được ôm chiếc lá thật lớn, cười trong veo giữa màu xanh của hồ súng, sẽ mãi là một mảnh ký ức đẹp — nhắc rằng hạnh phúc đôi khi chỉ là biết nâng niu món quà nhỏ mà cuộc sống bất ngờ đặt vào tay mình.
Mùa thu có thể đến sớm… nhưng xin cho mùa hè của lòng người còn ở lại thật lâu.
Kỷ niệm một sáng ở Phước Long.



