
- Trang thơ

Những lời răn nằm lòng
An nhiên tự tại - xuất thần tiên. Khoan dung - tai họa sẽ tiêu liền. Nhẫn nhịn - oan gia thù hận hết Chức trọng quyền cao cũng rất phiền.
Sóng đáy sông
“Có khi nào em thấy sóng đáy sông...?“ * Em nghĩ là không, chỉ thấy đời chao đảo Có những nỗi buồn không bao giờ hết Có những niềm vui không bao giờ trở lại Và con người sống trong định kiếp
Không biết để đâu
Tất cả sương mù tím lạnh trong sớm mai Tất cả những lời im lặng không thể thổ lộ Tất cả những gì đã quên Tất cả những gì đã mất Thời gian trôi Quá khứ bất biến Tôi không biết cho nó đi đâu
Hoa Lộc Vừng
Cũng mong manh, cũng nhẹ nhàng Cũng rung rinh đỏ như ngàn hoa thôi Mùi thơm thơm cả lên trời Vàng ngây ngất nắng, đỏ bời bời hoa Này là tháng chín, tháng ba
Cảm ngộ
Cuộc đời thật quá chông chênh. Khi lên thác, lúc xuống ghềnh, gian truân. Con tạo chuyển thế xoay vần Uy như Hàn Tín cũng cần luồn trôn. Hồng trần gánh nỗi càn khôn.
Diều
Diều kia ngạo nghễ trên cao Cưỡi mây lướt gió dựa vào tài năng Dây kia chẳng nói chẳng rằng Buông tay giữ lấy, diều thăng về trời.
Vang vọng này ở giữa trái tim tôi
Hôm nay lòng tôi yên ả quá công việc làm xong thêm tin mình sức trẻ thêm tin bàn tay biết nói thành lời Cùng đứa con bước giữa phố vui nhưng không hiểu vì sao tôi ít nói đôi khi sững sờ trước lời con gọi



