
- Trang thơ

Độc thoại của một người thương binh về làng quê yêu dấu
Từ buổi dáng làng nằm trong chiếc ba lô anh khoác lên vai mang vào mặt trận một thời tuổi anh đồng nghĩa cùng cây súng niềm vui sáng lên những khoảng trời qua từng đợt bom rung
Tạm biệt
Con đi nhé mệ ơi Xe đón nơi đầu ngõ Bao niềm thương nỗi nhớ Con gửi lại quê nhà Hôm nay phải rời xa Hẹn về ngày gần nhất
Miền quê quan họ
Sông Cầu nước chảy lơ thơ Trăng in mặt nước ai chờ đợi ai Mạn thuyền lưng tựa khoan thai Ai yêu quan họ giêng hai nhớ về.
Niềm tin
Xưa nghe theo bố mẹ Chẳng theo tôn giáo nào Một lòng theo cách mạng Tâm linh "huyễn hoặc"sao! Giờ có tuổi là lúc Suy ngẫm nhiều về mình Thấy bất an, buồn bực Vì thiếu vắng tâm linh...
Đạo
Một lần, tôi còn nhớ Trên đường đi Tuyên Quang Vô tình thấy dáng đó Xe lướt qua vội vàng... Lạ lẫm bàn chân đất Đầu trần giữa nắng rang Khoác " tấm chăn" loè loẹt
Anh Nô
Đời Nô làm kiếp tôi đòi Ở đâu Nô cũng là người thừa ra Trên răng, dưới “cat-tut” mà Phú Ông cho ở đã là sướng rên Trẻ trai, chỉ được cái hiền
Lơ lửng
Đem ngâm thì bị chìm sâu Mà phơi ra bạc mất mầu thời gian. Lững lờ chịu kiếp đa đoan Trôi tan vào nước, bay tàn theo mây!



