
- Trang thơ

Thương nhớ
Ta quên hoàng hôn tím mờ Ta quên bình minh thơm gió Ta quên ta Để nhớ ta đến lạ Một phần ta em giữ tự bao giờ
Hãy buông
Sống riết rồi ngộ ra rằng thì là mà Nắm giữ nhiều thì bàn tay sẽ mỏi Bê xách nhiều thì cánh tay sẽ đau Đội nhiều thì cổ cũng sẽ mỏi
Hồn quê
Hồn quê mình Là rau lang luộc Chấm mắm cáy mắm cua Nồng vị phù sa Là bánh cuốn làng Kênh Cay mùi cà cuống Kẹo Sừu Châu giòn gió bấc mùa đông
Làng Thượng
Làng Thượng cây gạo đầu làng Tháng ba trời đất ngỡ ngàng đỏ hoa Thu từ tơ gạo bay ra Tên ai khắc gốc gạo già đã xưa
Sương Rơi
Đêm Nghe tiếng sương rơi Đoán Sáng mai trời nắng Khát Người từ kiếp trước Đang uống từng hớp trăng Thương Người từng ấm lạnh Bây giờ thành xa xăm
Bài học cuộc đời
Cuộc sống muôn vạn trạng Số kiếp là một phần Số chỉ sự có hạn Còn lại là đức nhân... Nhiều người sướng từ trẻ Lớn lại chẳng an nhàn
Làm người khó
Khéo đảm: nhọc thân, vụng: biếng lười. Hiền chê: nhu nhược, dữ: ghê người. Giầu sang: ghanh ghét, nghèo: bần tiện. Chăm bảo: tham lam, kiệm: ki bo.



