
- Trang thơ

Vờn mỏng mây trời
Tại sao mình không có quyền mơ cơ chứ? Cô bé ơi, Thánh khiết một chùm hoa Ánh mắt Thiện lương lọc xanh qua kẻ lá Xanh đồi cỏ Xanh sông Xanh những ngôi nhà Xanh ánh mắt trẻ thơ
Hoa vườn nhà
Đường dài mấy tạnh cơn mưa Cành cao lối thấp gió lùa chênh chao, Cổ răn vấp ngã chỗ nào Đứng dậy từ đấy vịn vào Thiện Tâm,
Cái sọt rách
Cái sọt rách giữa đường Ngạo nghễ ngồi suốt buổi Xe cộ như mắc cửi Tránh sọt thật e dè Sọt ta cứ lỳ lỳ Ý chừng mình thật oách
Đình Trà Cổ
Rồng rời Lũng Cú hạ sơn Vết chân Móng Cái đậm hơn chiều dài Ruổi rong mũi đất mấy ai Cát nghe Sa Vỹ hát lời đóng đinh, Con nghê bám dựng cột đình Trộm nhìn chú Mõ một mình đồ xôi
Đêm trăng tát nước
Người đi víu sợi mây ngàn Đốt vạn nỗi nhớ cho tàn thành tro Người đi cho dạ ngẩn ngơ Nhớ từng câu hát lời thơ hôm nào Nhớ người, giọng hát ngọt ngào
Đi tìm mùa thu
Ươm đọt nắng vào lòng tay Em đi tìm mùa lá chín Ngược dòng thời gian, đằm trong hoài niệm Ai biết mùa thu em nơi đâu? Em đi qua những cánh rừng mắt gió thâm nâu Những góc phố ơ thờ, những con đường câm nín
Phượng đi
Mùa hè ấy đã xa Con ve nào đã hát Bầu trời xanh ngút ngát Vòm phượng nào đỏ hoa. Mùa thi đi vồi vội Bài thi rồi cũng qua



