
- Trang thơ

Nỗi nhớ nghiêng
Nhà mới và nhà cũ Cách nhau một cây cầu Nghiêng hai đầu nỗi nhớ! Chợt thấy mình đa đoan.
Chùm thơ: Đếm mưa
Chiều tà sợi nắng đi ngang Sợi tan vào núi sợi sang chân trời Mượn thơ ta gửi đôi lời Người nơi xa ấy, vợi vời nhớ nhung
Nguyện làm quai nón
Ai về qua Ngã tư Môi Cho ta nhắn gửi đôi lời nhớ thương Nhắn cô cắt lúa bên sông Chiều chiều gánh lúa qua đường cái quan
Về thăm Mẹ
Một chiều Thu con trở về thăm mẹ Bao nhiêu năm mẹ vẫn ngóng bên hè? Quá nửa cuộc đời, con như đứa trẻ Mắt ướt lệ nhòa nức nở “mẹ yêu”!
Nguyễn Du
Chong đèn đọc lại Nguyễn Du Long lanh đáy nước mùa thu qua rồi. Oan hồn tháng Bảy sụt sùi Thăng Long đô hội đàn cười khóc ai!
Nhớ
Có nỗi nhớ khiến lòng ta thổn thức Kiếm tìm hoài như đáy bể mò kim Có nỗi nhớ cồn cào day dứt Nghe bồn chồn khắc khoải con tim...
Trưa vườn Thuận Vy
Cây mải xanh. Hoa bận đưa hương Quả còn nghĩ chát, chua, dịu ngọt Anh hoá kẻ si tình ẩn nấp Trong khu vườn hồi hộp đợi chờ em.



