
- Trang thơ

Chùm hoa Lộc Vừng
Có chùm hoa lộc vừng Nở dọc mùa bão lũ Như đôi mắt người thương thức bốn mùa không ngủ. Chùm lộc vừng thắp lửa cháy vào tháng vào năm
Lên Lũng Cú
“Bước cao bước thấp gập ghềnh Ngoăn ngoeo đuôi chuột chênh vênh tai mèo” Đường lên Lũng Cú cheo leo Có đi mới biết núi đèo Đồng Văn Mồ hôi loang áo nhọc nhằn Mã vạch mã số nghìn năm lưng chàm
Lá rụng
Thôi đừng hẹn Đến kiếp sau Thôi đừng huyễn hoặc Khiến nhau đau lòng Đừng nói yêu Giấu vào trong Cũng đừng nói Chỉ đèo bòng với em Giữa trưa Anh bảo là đêm
Trái tim dịu dàng
Đừng là sắt Chẳng là gang Hãy cứ dịu dàng là trái tim thôi ! Trái tim của một con người Biết buồn vui, biết khóc cười, ghét yêu Biết khinh, biết trọng, biết điều Biết trao, biết nhận, biết chiều, biết thương
Ra đi
Người ra đi xin như giọt mưa hiền Cho đất lại bình yên màu xanh cũ Nắng rực rỡ trong chiều như nhắn nhủ Thoáng chút gì hương bưởi Tháng Ba ơi!
Hoài niệm tháng Năm
Em ơi tháng Năm Mưa màn mây bạc trắng Sen thắm đỏ mặn màu chiều vắng Giấc mơ trưa tan tác cả đêm hè Ta và em hai nhánh sông trôi Mải miết cuộn mình qua mùa giông bão
Đò ơi!
Dẫn dâu vui chứa đầy đò Dung dăng dung dẻ sang bờ nhập quê, Đợi đò gốc gạo, lùm tre Bên này nước vối, bên kia kẹo vừng.



