
- Trang thơ

Đời là cõi tạm, đời là hư không
Ừ, thì cỏ dưới chân ta xanh. Ngước lên lồng lộng.Tàn xanh tắm nắng long lanh... Ừ, thì tháng năm quẩn quanh, Kí ức tồn đọng, Khoảng trời cao rộng, Ngày mai thôi, kỷ niệm thoắt qua rồi...
Tôi đi tìm Mẹ
Chiều hoang vắng, làn khói trắng, bờ đê vắng Nhà loang nắng, tường vôi trắng, mẹ xa vắng Tôi đi tìm mẹ của tôi, tôi đi tìm mẹ của tôi....
Chùm hoa Lộc Vừng
Có chùm hoa lộc vừng Nở dọc mùa bão lũ Như đôi mắt người thương thức bốn mùa không ngủ. Chùm lộc vừng thắp lửa cháy vào tháng vào năm
Lên Lũng Cú
“Bước cao bước thấp gập ghềnh Ngoăn ngoeo đuôi chuột chênh vênh tai mèo” Đường lên Lũng Cú cheo leo Có đi mới biết núi đèo Đồng Văn Mồ hôi loang áo nhọc nhằn Mã vạch mã số nghìn năm lưng chàm
Lá rụng
Thôi đừng hẹn Đến kiếp sau Thôi đừng huyễn hoặc Khiến nhau đau lòng Đừng nói yêu Giấu vào trong Cũng đừng nói Chỉ đèo bòng với em Giữa trưa Anh bảo là đêm
Trái tim dịu dàng
Đừng là sắt Chẳng là gang Hãy cứ dịu dàng là trái tim thôi ! Trái tim của một con người Biết buồn vui, biết khóc cười, ghét yêu Biết khinh, biết trọng, biết điều Biết trao, biết nhận, biết chiều, biết thương
Ra đi
Người ra đi xin như giọt mưa hiền Cho đất lại bình yên màu xanh cũ Nắng rực rỡ trong chiều như nhắn nhủ Thoáng chút gì hương bưởi Tháng Ba ơi!



