
- Trang thơ

Bài ca đất
Con sinh ra Đêm tháng Tám nực trời Gầu nước mát Lao xao vầng trăng khuyết Nhà mình nghèo Mái tranh mòn vách liếp Mảnh mo cau quạt không hết mồ hôi.
Trách
Ta về để áo cho người Khi nhớ người ngắm để người nhớ ta Nào ngờ người để ngọn đa Một đêm mưa gió áo ta rách sờn
Mảnh ghép
Sinh thời đũa đã có đôi Một ai ra ngõ bồi hồi đợi trăng, Nguyệt tròn bởi tại đêm rằm Đầy vơi mảnh ghép đâu nằm kề bên
Người hát rong
Tôi đi tìm người hát rong Nơi bến xe chiều hôm ấy Những câu ca hay đến vậy Nghe sao buồn đến nao lòng Nhà anh cách một cánh đồng
Huyền thoại thuở khai nguyên
Chuyện đã lâu rồi rất ít người nhớ ra…. Các thiên thần từ những miền rất xa Tới nơi đây vì một lời thệ ước Cho Phật Pháp tròn đầy rộng khắp Chốn nhân gian Đức câu thúc đêm ngày.
Vốn gió
Thương em Thương em biết mấy Áo cơm tối mịt cả ngày Thương em Thương em nắng cháy Đêm dài ngủ với thơ ngây
Ca dao mới: DẠI VÀ KHÔN...
"Khôn ngoan" là biết lặng im Như hòn non bộ đứng nhìn nghiêm trang Cũng cây đá, cũng động hang Phải đâu mô đất... Coi xoàng được chăng...?!



