
- Trang văn

Cô mèo tam thể
Chủ nhật - 25/01/2026 08:42

(Ảnh: Pixabay)
CÔ MÈO TAM THỂ
Cô mèo ấy thân hình béo lẫn. Bộ lông mượt mà, bụng trắng tinh, lưng đen mướt rất tuyệt. Cái đầu tròn tròn, be bé có đôi tai nho nhỏ dựng đứng tinh tường, thính lắm. Đôi mắt long lanh xanh biếc như màu nước biển.
Một hôm nhàn, lúc thơ thẩn chơi ngoài sân, tình cờ cô gặp bạn chó vàng. Bạn chó vàng có cái vòng đồng và một quả chuông bạc lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Thấy quả chuông con con xinh xinh ấy, Cô mèo thích mê. Cô hỏi Chó vàng:
- Này, anh bạn có vài vòng hết ý nhỉ! Cho đằng này mượn tí nhé!Có được không?
Cái vòng này mẹ chó đã tặng chó trong ngày sinh nhật. Chó quý nó lắm. Đeo vào chó thấy mình đẹp hẳn ra. Chó ngập ngừng không muốn cho mượn. Nhưng cuối cùng vì nể bạn Chó tháo ra cho Mèo mượn ít bữa.
Mèo sướng quá bèn đeo ngay vào cổ. Chẳng kịp cảm ơn Chó Vàng, cô Mèo vội vã đi. Bước chân nhẹ nhàng như lướt trên mặt đất hòa cùng tiếng chuông “loong coong… loong coong” làm Mèo quên mất chiều đang buông xuống và mình thì dạ dày đói meo.
Được một lát, Mèo bỗng lử ra. Cô chợt nhớ cần phải kiếm ăn. Trong đêm cô chăm chú ngồi rình. Bỗng một con chuột thò cổ ra, cô rướn mình lấy đà phóng tới. Nào ngờ quả chuông tai ác rung lên. Con chuột chạy biến. Giá như chuông không kêu lên thì nó đã nằm gọn trong tay cô.
Thế rồi, sáng hôm sau cô Mèo thất thểu, thở khò khè, tưởng đứt hơi, đến nhà Chó Vàng để trả lại cái của nợ đã làm cô một phen suýt chết đói.
11/7/1983
Nguyễn Hoài Anh, 11 tuổi
Kiến Xương Thái Bình



