
- Truyện ngắn

Củ su hào còn có rễ
Thanh bải hoải nhìn sang ông chồng mới cưới. Lại nôn nao muốn ói mửa. Cô ôm chặt bụng rón rén ra khỏi chiếc giường đơn chật hẹp của phòng tập thể. Khe khẽ mở cánh cửa gỗ nứt nẻ, cô ngồi xổm trước hè, tay chống vào má, gật gù thức ngủ.
Những chuyến xe đi như mộng du
Những năm tháng trọ học ở Hà Nội, nó và các con đi - về bằng xe máy. Dịp tết năm 1997, chúng nó từ Hà Nội về Thái Bình. Chiếc Magic, bụng to, yên sau bè bè như lưng con trâu mộng. Nó cầm lái, con lớn mười tuổi trán rộng, mắt trũng, gầy nhom như chỉ mới lên tám ngồi trước bụng,
Một miếng khi đói bằng gói khi no
Nó mãi nhớ kỷ niệm về người chị. Chị học cùng khóa cao học 1996 - 1998 tại đại học sư phạm với nó. Một ngày hè tháng 7, nó đang còng queo trên giường cùng với ba thằng cu, chợt nghe ngoài cổng ríu rít, hình như có ai hỏi chuyện chị Lan hàng xóm:
Cái tên Văn Hoại
Chúng tôi sà vào quán theo nó. Biền hiền như đụt ngồi dúi vào một góc ấp úng: - chào em. Hôm nay… các bạn anh khát nước quá… „khát“ – tôi nghĩ thầm – sao không nói luôn bọn anh vừa ăn mắm ruốc kho mặn, đái khai… hì hì hì…
Nỗi hoảng sợ chưa bao giờ quên và những ân tình không bao giờ hết
Trở lại thời gian mẹ con gồng gánh nhau lên Hà Nội “Một manh chiếu chật, bốn mẹ con chung”, từng nút thắt cuộc sống cứ được gỡ dần, gỡ dần. Hồi trọ ở tòa A12. Cạnh nhà trọ của nó có hai mẹ con chị Lan. Chị hơn nó hai, ba tuổi, xinh đẹp
Dời quê - một mẹ cùng ba con...
Nó nhớ ngày quyết định bồng bế nhau đi Hà Nội. Mẹ nó, chị gái và người bạn gái thân thiết nhất đưa nó ra bến xe. Lúc đó, xe chuẩn bị lăn bánh. Nó nhớ mẹ - người phụ nữ sáu lăm tuổi, tóc thưa và bạc, búi gọn sau gáy, quần đen,
Nó ... cũng gà lắm đấy (4)
Hôm qua, một người chị em thân thiết gọi điện cho nó. Hầu hết các nhân vật trong câu chuyện của nó, chị đều biết, vì chị có thời gian dài cùng học cao học với nó. Chị bảo: - Sống ngay cạnh em, thật sự chị không hề biết em “gà” như thế. Chị đã đọc rồi nghe em kể chuyện từng câu, từng chữ.



