
- Truyện ngắn

Niềm hạnh phúc
Hùng lững thững đi trên con đường trải nhựa. Trời đã xế chiều. Nó mải nghĩ, không biết mình sẽ về đâu. Khuôn mặt đen, cháy nắng, đượm buồn. Hai hàng nước mắt tuôn rơi. Nó ước ao được như các bạn sống cùng bố mẹ trong căn nhà ấm cúng.
Có những con người như thế
Thỉnh thoảng lý giải về việc vì sao nó lại có được nhiều sự giúp đỡ chở che như thế từ những người không phải là máu mủ ruột rà, ba nó lại bảo: “Khôn ngoan chẳng lọ thật thà”; còn mẹ nó thì nói : “Gia tiên độ, cô là con gái họ Đào lo gì. Chả là cụ tổ họ Đ
Các em trai, em gái - nối dài yêu thương
Nếu từ tay ba mẹ có các cây gậy thần của phép màu thì chắc chắn, cây gậy thứ ba, thứ tư... là các em gái, em trai của nó. Năm 1994, em gái liền kề là nhân viên văn phòng trường Phổ thông trung học Vũ Tiên, Vũ Thư, theo học Đại học Khoa học Tự nhiên - Khoa Công nghệ thông
Dưới đáy hồ
Hắn đến nhà sáng tác Hồ Xưa khi đã chiều tối. Nhận phòng xong, hắn mở toang cửa sổ, đứng ngắm nhìn mặt hồ tím sẫm trong bóng chiều. Nhà sáng tác chia làm bốn khu: văn, thơ, nhạc, họa, hắn ở khu dành cho các nhà văn. Những ngôi nhà nhỏ nằm rải rác bên mép hồ, tĩnh lặng và biệt lập.
Hồng
Tôi nhìn theo cái bóng nhỏ nhắn vừa bước vào căn phòng cô giáo. Đúng cái Hồng rồi. Gương mặt tròn, mắt sáng. Hồng có việc gì nhỉ? Sao hôm nay Hồng đi một mình và bạo đến thế. Tôi đứng lại bên gốc bàng trước cửa phòng cô giáo, nghe giọng Hồng lí nhí:
Chiếc vé xem phim
Buổi chiều hôm ấy tôi đang làm bài tập Toán cô giáo cho về nhà, bỗng có tiếng Dũng gọi: - Hòa này. Đang có phim hay lắm. Mình có hai vé. Tớ với cậu cùng đi xem nhé. Tôi vội gấp vở lại, thầm nhủ. “Để xem phim xong, về nhà làm tiếp”.
Chuyện cái lá
Một lần, lá tươi sang chơi nhà lá khô. Nó ý định khoe khoang nên bảo rằng: - Trong đây, ta đẹp nhất. Ta mang màu xanh của lá cây. Còn cậu, cậu chỉ là cái lá vàng héo co, héo quắt mà thôi. Lá khô bảo:



