
- DƯƠNG CHÍNH CHỨC

Một chén, hai chén, cuộc nhân sinh
Cốc rượu gạo Đã chẳng còn như cũ So với xưa Nay bớt ngọt ít nhiều Ly rượu đế Trước hay giờ vẫn ngọt Dù tháng ngày cay đắngCũng tan sau bờ môi Nhớ khi xưa Mỗi lần cùng cạn chén Ta dốc cạn
Vì thương mà nương
Đa số chúng ta đều rất dễ cáu giận với người thân của mình. Có bao lần, có những vấn đề ta đành nuốt cục tức, chịu đựng với người ngoài, để rồi khi không chịu được, lại về trút lên người nhà chỉ vì họ là gia đình ta.
Phật đản
Hôm nay Rằm tháng Tư, Phật đản. Ngày Phật ra đời để cứu chúng sinh thoát khổ. Luanda nãy trời tối om, không le lói lấy tí ánh trăng ánh sao nào. Lúc đầu than "Phật đản mà trăng chán thế chứ", sau mới nhớ ra rằng trăng Rằm vẫn rực rỡ phía trên cao ấy,
Chẳng thể sống cùng
Nhà dù chật vẫn có thể ở cùng. Nhưng lòng người mà hẹp thì chẳng thể sống cùng nhau. Nhiều khi trái tim nhỏ bé của có thể chứa cả một bầu trời, bao dung cả thiên hạ, nhưng có lúc lại chẳng đủ chỗ cho vài người, thậm chí cho một người.
Chúc mừng sinh nhật!
Đôi năm đất khách, một mái nhà Cơm cà mắm muối vẫn nhẩn nha Đã quen những ngày mưa với nắng Và cả những đêm giấc chẳng đầy Ai bảo tha hương là sẽ chán? Ở cạnh nhau rồi, tự sẽ vui Sinh nhật em, cũng hoa và rượu
Khổ (Đời người vốn ngắn lắm)
Đời người là ngắn hay dài còn tùy người nghĩ. Có người, đối với họ, cuộc đời này quá ngắn, bao việc phải làm, bao thứ phải hưởng, thế mà chớp mắt đi, mở mắt lại đã vèo hết 10 năm, 20 năm. Lại có người thấy Đời người quá dài,
Đừng từ bỏ
Chất hai chữ "Hy Vọng" lên thuyền, Dùng hai chữ "Nỗ Lực" chèo lái, Dù hai chữ "Thất Bại" có che tầm mắt, Dùng hai chữ "Nhẫn Nại" để xuyên qua, Nhắm hai chữ "Thành Công" làm đích đến,



