
- NGUYỄN TRƯỜNG GIANG

Ảo ảnh
Em ở thật xa nhưng sao gần đến lạ Hiện hữu xung quanh như có tự bao giờ Thân quen lắm như đã là tri kỷ Ngày nhớ đêm mong sáng đợi chờ. Em đến thật gần ở bên ta
Khảo giá
Tôi bán tôi… bán giữa chợ đời Ai trả được giá thì bán thôi Xin không mặc cả vì vô hạn Đừng niêm yết tôi giữa chợ đời.
Trò chơi
Lang thang phố ban trưa Đếm lá vàng rơi rụng Phượng rực trời, và màu tím bằng lăng. Xao xác thời gian giọt nắng rơi vàng. Gợi nhớ hè xưa... góc quê nghèo trưa vắng!!
Khoảng trống
Anh đi rồi liệu em có buồn không Trời bớt nắng, bụi mưa giăng phố nhỏ Gót chân mỏng đếm hoài trên con ngõ Vắng anh rồi đường hun hút dài thêm Anh đi rồi em có nhớ anh không
Heo may
Heo may về lùa qua từng con phố Nỗi nhớ gom dày theo lá vàng rơi Chiều Hồ Tây một góc nhỏ chơi vơi Ở nơi đó chắc giờ này lạnh lắm.
Đường mưa
Hôm nào em đến chơi Bụi mưa vương gót nhỏ Nép vào anh khe khẽ Tại mưa... em nhớ anh Đường xưa nay vắng tanh Thu ngang qua lối nhỏ
Say
Đêm nay em uống thật say Để buông lơi thân xác Để nói lời chân thật Rằng em cũng yêu anh Rượu làm em chao nghiêng Cho vòng tay anh đỡ Cho làn môi rộng mở Đón anh vào với em.



