
- NGUYỄN TRƯỜNG GIANG

Chờ ai mùa ngâu
Tháng Sáu mùa thi mùa chia ly Phượng rơi tan tác tiễn người đi Kể từ ngày ấy ta đôi ngả Muôn nẻo vào đời vạn bước đi. Tháng Bảy lại về chớm mùa ngâu
Chiều bên Cổ tự Bổ Đà
Trầm tư ngàn năm bên núi Bổ Đà một cõi khói hương Ấm trong lời kinh tiếng kệ Dương gian một cõi vô thường Thạch Y tướng quân oai dũng Về nghe tiếng mõ bên đồi Chợt như lòng người chùng lại Giáo gươm một cõi xa rời
Tình yêu
Có phải chăng em khi tình yêu đến muộn Sẽ bừng lên như nắng quái chiều hôm Rực sáng lên soi rọi khắp thế gian Để le lói khi hoàng hôn kéo đến Thì em hỡi hãy làm nên tia nắng
Em - Mùa Thu
Em không muốn mượn lời thơ Xuân Diệu Để nói niềm đau chia cắt bởi thế nhân Em không muốn mượn lời Chế Lan Viên Để nói hộ nỗi nhớ quê da diết. Em không muốn nói lời ly biệt Như nhà thơ Hàn Mạc Tử đã trải qua
Mệ của con
Hạnh phúc hôm nay, ngày Một tháng Mười Thêm một lần con được về bên MỆ Được nói lên công ơn trời bể Của bậc sinh thành dưỡng dục chúng con
Vô định
Có ngọn gió nào dịu êm Luồn qua bờ vai tóc rối Có nỗi nhớ nào không tên Tháng ngày làm anh bối rối Anh đi từ đông sang hạ Bờ lau mải miết mùa qua
Bên ngoài
Hôm nay trở về nhà Em ôm anh thật chặt ...Vì em vừa được gặp Một thần tượng ngoài kia Hôm nay trở về nhà Em hôn anh thật sâu ...Vì đã thật là lâu Em đi tìm không gặp(?)



