
- NGUYỄN TRƯỜNG GIANG

Vu Lan xa mẹ
Hôm nay chính lễ Vu lan Bên mẹ là con, là cháu Những đứa con chưa phải cài bông hồng lên ngực áo Tràn ngập trong niềm vui. Con vẫn thấy mắt mẹ nhìn xa xôi Vết chân chim lại hằn thêm trên gương mặt
Giấc mơ xa
Tắc lái, ra vạt, hò rì Khẩu lệnh ngày xưa ai nhớ chi Rọng ru vớt toóc tấp lên cạn Rọng cạn quanh năm dậm bôộng rò
Khoảng trống
Anh đi rồi em có buồn không Trời bớt nắng, bụi mưa giăng phố nhỏ Gót chân mỏng đếm hoài trên con ngõ Vắng anh rồi đường hun hút dài thêm
Đường mưa
Hôm nào em đến chơi Bụi mưa vương gót nhỏ Nép vào anh khe khẽ Tại mưa... em nhớ anh Đường xưa nay vắng tanh Thu ngang qua lối nhỏ Heo may về trên phố Gót giày theo lá rơi
Hoài niệm bên sông
Sông Lam hay là sông Cả Hai sông cũng chỉ một dòng Vỗ về trong ta ký ức Bên bồi bên lở đục trong Bờ lau triền sông vẫy gió Gọi nhau về thuở mục đồng Bạn ơi bây giờ xa lắm Ai về thăm lại bến sông
Day dứt
Trăng mùa thu Dát ánh vàng lên cánh mỏng Dịu ngọt thơm Ngan ngát trên đồi quê. Sắc vàng mong manh mỗi lúc chiều về Để nhớ, để thương, gọi bao kỷ niệm. Khói chiều lam tím Quẩn quanh bên ngọn núi xa.
Kí ức
Trên sân cỏ màu xanh Cạnh dãy nhà cũ nát Bông điệp vàng Che ngang ánh mắt Một kiều nữ gót son Đứng ở đằng xa Một chàng trai chân đất Muốn lại gần



