
- NGUYỄN TRƯỜNG GIANG

Khát vọng của anh
Thương Anh tôi Một đời đi tìm hơi ấm Của lưng cha chưa một lần được cõng Của giọng trầm một tiếng con ơi Một đời anh khắc khoải mãi không nguôi Đi tìm cha suốt chiều dài đất nước
Cánh buồm nâu lạc bến
Có ai về với "thương nhớ dòng Lam" Ru đôi bờ bằng câu thơ viết vội Cánh buồm nâu đi hoài không trở lại Lời hẹn thề khắc khoải bến sông quê
Duyên!
Lỡ lên một chuyến đò, văn chương làm chèo lái. Trôi trên dòng trôi ấy, bến bờ ở phía xa. Vùng đất nào đầy hoa, vùng trời nào đầy gió.
Day dứt
Trăng mùa thu dát vàng lên cánh mỏng Dịu ngọt thơm Ngan ngát trên đồi quê Sắc vàng mong manh mỗi lúc chiều về Để nhớ, để thương, gọi bao kỷ niệm. Khói chiều lam tím,
Chiều mưa cao nguyên
Cơn mưa chiều Ban mê Vội vàng và náo nhiệt Như tình đầu da diết Như ngày xưa đam mê. Lẫn trong hương cà phê Men say niềm thương nhớ Hoà vào trong ngàn gió
Đèn sáng màu xanh
Mở máy ra thấy đèn em sáng Muốn ghé vào thăm lại ngại ngần Biêt đâu đèn sáng chờ ai đó Đâu phải chờ ta mà ghé thăm
Lối cũ
"Thương em xin anh đi vòng Đừng đi qua ngõ, kẻo chồng em ghen" Lối về nhà anh qua cổng nhà em Chùm hoa nhỏ khoe vàng trước ngõ



