
- PHẠM HỒNG OANH

Ta như mùa chưa hái
Mùa thu đang cuối vụ Mắt thu chưa cũ càng Ta dù không lỡ hẹn Sao vẫn chờ đông sang? Có nỗi nhớ hoang mang Chập chờn như mắc nợ
LÃNG ĐÃNG NGÔ ĐỒNG
Ngô đồng à, tôi đã quên cây như quên đi bao chuyện cũ, như đã quên đi cái thời rất trẻ trung, sôi nổi yêu đương nhưng trái tim lệch nhịp, da diết yêu người nhưng người chẳng yêu tôi. Năm tháng đi qua, kỷ niệm cũng đi qua và cảm xúc cũng vậy, cứ đi qua trong lặng lẽ, trong đơn phương, trong cả những rối bời.
Lời của cuối thu
Cây vừa trút lời xao xác lá, Thu hay là mùa cũ đang qua, Trời như dãi bao nhiêu lững thững Có con đường đi mãi, chẳng thể qua.



