
- PHẠM HỒNG OANH

Viết trong đêm khó ngủ
Này thao thức, Đã dặn đừng thao thức, Nghĩ ngợi gì, Đừng đổ hết vào đêm. Buồn vui gì Đêm cũng chẳng dài hơn. Không giờ là chuyển sang ngày khác.
Hạnh phúc
Giữa dòng người giăng giăng Tôi hỏi thăm đường về Hạnh Phúc Người ta chỉ tôi rằng Có thể đi thẳng, đi xiên, đi tắt, đi vòng Đến ngã bảy, ngã ba rẽ lối nào cũng được.
Bà ơi!
Tuổi thơ của tôi không có nhiều may mắn và hạnh phúc được ở bên bà nội, bà ngoại. Tôi mất bà nội khi hai tuổi, mất bà ngoại khi bốn tuổi. Ký ức về những người bà thân yêu của tôi mỏng và xa mờ.
Ghi ở làng hoa
Niềm vui gần che chở ước mơ xa, Đóa hoa chúc mừng không so đo bằng thóc, Khi cái nghèo biết vì cái đẹp Ánh mắt nhìn cũng rạo rực hơn.
PHẠM HỒNG OANH
Sinh năm 1972, tại Vũ Thư Thái Bình. Tốt nghiệp ĐHSP Hà Nội. Hiện là Giáo viên trường THCS Vũ Phúc, Thành phố Thái Bình. Hội viên Hội VHNT Thái Bình. Theo học lớp đào tạo bồi dưỡng thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học của Hội VHNT-Thái Bình từ năm 1985-1987 .
Trích đoạn cùng thu
Này nỗi nhớ, khóc xong rồi buông nhé, Hoài niệm chi, u uất mà chi, Lá bây giờ không còn của vườn xưa, Hoa đã khác và mùa thu cũng khác.
Muối dưa
Tươi cái mất, héo cái còn/Tôi đem nén những nỗi buồn làm dưa,/Tưởng vừa chớm đến độ chua/Lại ra vị đắng chẳng ngờ vì đâu?



