
- PHẠM HỒNG OANH

Nhặt ở vườn thu
Bao ngọt ngào đem gửi hết vào thu Để vô tình lòng đón đầy đông tới Những nỗi hanh hao, những niềm tê tái Không nhận về mình, Nên đổ lỗi mùa thu.
Viết cuối mùa thu
Như một người đi mải miết Không ngoái lại nhìn Chỉ đến khi mệt mỏi Dừng chân lại Nghỉ Đấy là mùa thu!
Mặt trời xa lắc
Em đã từng nghe Chuyện về một người đàn bà Yêu một người đàn ông Tha thiết. Người đàn ông đi trên cát Người đàn bà theo sau Vốc những dấu chân đưa lên má mình hôn.
Viết trong đêm khó ngủ
Này thao thức, Đã dặn đừng thao thức, Nghĩ ngợi gì, Đừng đổ hết vào đêm. Buồn vui gì Đêm cũng chẳng dài hơn. Không giờ là chuyển sang ngày khác.
Hạnh phúc
Giữa dòng người giăng giăng Tôi hỏi thăm đường về Hạnh Phúc Người ta chỉ tôi rằng Có thể đi thẳng, đi xiên, đi tắt, đi vòng Đến ngã bảy, ngã ba rẽ lối nào cũng được.
Bà ơi!
Tuổi thơ của tôi không có nhiều may mắn và hạnh phúc được ở bên bà nội, bà ngoại. Tôi mất bà nội khi hai tuổi, mất bà ngoại khi bốn tuổi. Ký ức về những người bà thân yêu của tôi mỏng và xa mờ.
Ghi ở làng hoa
Niềm vui gần che chở ước mơ xa, Đóa hoa chúc mừng không so đo bằng thóc, Khi cái nghèo biết vì cái đẹp Ánh mắt nhìn cũng rạo rực hơn.



