
- PHẠM HỒNG OANH

Cổ tích viết lại
Tấm ơi! Dì may cho con chiếc yếm đào đây Con mặc vào lúc đi hội nhé Còn đây là manh áo dì mới vá Con mặc vào những lúc chăn trâu Tội cho con mới tí tuổi đầu Mồ côi cha lại mồ côi mẹ
Thị Màu
Bởi vì mang tiếng lẳng lơ Nên lời đám tiếu đến giờ chưa tan Đâu đây tình thật, lý gian Đời không quên rái: lại oan Thị Màu Chao ơi, câu nói phủ đầu
Nói với cũ càng
Bất ngờ mình gặp lại nhau Giữa một đám cưới cô dâu người làng Hình như còn chút ngỡ ngàng Hình như còn chút bẽ bàng chưa tan Thôi thì chạm phải trái ngang
Xuân
Bên sông ngô đã trổ cờ Cỏ xanh biêng biếc những bờ bãi xa Nõn nà gió, nõn nà hoa Mà sao xuân của riêng ta chưa về…?
Hoa táo
Hoa thì trắng, quả thì tròn Chín rồi mà táo vẫn còn vị chua Dẫu không lảnh lót như mơ Mà đôi khi vẫn chẳng vừa lòng ai
Viết cho ngày đã xa
Bao năm mình cùng học Bạn giờ phương trời nào Đời như căn phòng hẹp Không đủ niềm vui chung Có số phận thật không Bao lần tôi tự hỏi Người ta hằng mong đợi Vẫn vắng trên đường đời
Mẹ
Năm mươi tuổi, chợt thấy già Mẹ mong mỏi được làm bà ngoại thôi Vậy mà năm tháng cứ trôi Sáu mươi tuổi mới như lời mẹ mong Hành trình cùng với long đong



