
- PHẠM HỒNG OANH

Đoản khúc mùa
Ta đợi mùa Từ nắng tháng giêng Từ lạnh tháng ba Từ mưa dầm tháng chín.. Đợi từ thuở Nhớ thương còn lộng lẫy Cay đắng hồng hào Mê đắm cũng hồn nhiên...
Viết cho một ngày đông
Ngày mưa gió hay lòng giông gió Câu thơ nào vừa rét mướt ngày đông Những trải lòng không dễ gọi thành tên Hoa vẫn thắm bên cạnh người cười gượng. Những ồn ào vui hơn tưởng tượng Đong đếm làm chi, buồn lại thêm buồn Những thương nhớ đi qua mùa da diết
Cà phê một mình
Lại một mình cà phê đắng chiều đông Ta ngồi với nỗi buồn không có tuổi Cứ khuấy mãi những đam mê trôi nổi Cạn lòng rồi mà đã lắng lại đâu. Ơi vị thơm đắng đót màu nâu
Còn chăng là tiếng thở dài bơ vơ
Trước thềm nhà, rớt bó hoa Thôi thì cứ nghĩ đấy là ai quên Không địa chỉ, chẳng tuổi tên Tuổi này còn có ai đền cho ai? Lặng rồi cái thuở ban mai
Nghĩ vụn trong chùa
Những bức tượng đồng, tượng đất, thạch cao Đứng im Ngồi im Và cả nằm im nữa Mang dáng dấp con người Trong mỗi hình hài có trái tim không? Người ta dâng lễ vật cầu xin
Những tiếng thở dài
Có tiếng thở dài của cây Khi gió hỏi: Cây ơi, ngươi vạm vỡ Sao cũng oằn mình trước đùa cợt của ta? Có tiếng thở dài của trăng Khi đêm đen hỏi Người đẹp thế kia sao không sáng ban ngày?
Những khúc hát hè
Những con đường chưa có mùa đông Chỉ có em và gió Lạnh chưa đến hay lạnh không về nữa Tin yêu xao xác theo mùa…Những khúc hát hè



