
- PHẠM HỒNG OANH

Còn chăng là tiếng thở dài bơ vơ
Trước thềm nhà, rớt bó hoa Thôi thì cứ nghĩ đấy là ai quên Không địa chỉ, chẳng tuổi tên Tuổi này còn có ai đền cho ai? Lặng rồi cái thuở ban mai
Nghĩ vụn trong chùa
Những bức tượng đồng, tượng đất, thạch cao Đứng im Ngồi im Và cả nằm im nữa Mang dáng dấp con người Trong mỗi hình hài có trái tim không? Người ta dâng lễ vật cầu xin
Những tiếng thở dài
Có tiếng thở dài của cây Khi gió hỏi: Cây ơi, ngươi vạm vỡ Sao cũng oằn mình trước đùa cợt của ta? Có tiếng thở dài của trăng Khi đêm đen hỏi Người đẹp thế kia sao không sáng ban ngày?
Những khúc hát hè
Những con đường chưa có mùa đông Chỉ có em và gió Lạnh chưa đến hay lạnh không về nữa Tin yêu xao xác theo mùa…Những khúc hát hè
Lời thu
Có gì mà cứ xôn xao Sớm nay thức dậy thu vào mắt em Bầu trời sót ánh sao đêm Như chưa tan được nỗi niềm năm canh Lời thu sao quá mong manh Điều chưa nói đã tan thành hư không.
Hoa Dâu da
Bồng bềnh như những chùm mây Mùa hoa rụng, giống mưa bay trắng trời, Quả xanh chỉ có một thời Mà sao chua suốt một đời người ăn.
Tùy hứng qua sông
“Qua sông thường phải lụy đò” Tôi mang tùy hứng đi dò nông sâu Người xưa mang nón trao nhau Tôi đem quai nón buộc đâu bây giờ… Chậm chân đò đã sang bờ



