
- PHẠM HỒNG OANH

Vẫn nồng nàn, ấm áp một dòng trăng
Tôi gặp Người qua "Sô nát ánh trăng" Bằng một nỗi cô đơn như Người vậy Thiên tài đấy Và đau thương cũng đấy Ánh trăng... Người rười rượi những buồn vui.
Thêm lời với Cúc Họa Mi
Chợt bừng sáng một không gian phố, Chợt dịu dàng những đóa cúc họa mi, Những buổi chiều này, ta muốn tạc vào thơ, Những mỏng manh của bông cúc trắng.
Ngẫm về một chuyện tình
Núi cứ cao Và nước cứ dâng Cuộc chiến tranh không nằm trong lịch sử Biết nói gì về được - thua muôn thuở Khi lòng còn dằng dặc nỗi cô đơn.
Lời cũ với dã tràng
Dã tràng ơi Hận biển tự bao giờ Mà cay đắng Mà cả gan lấp biển! Biển ồn ào, Không chịu mình bại trận Sóng bạc đầu luôn đối đầu em.
Nhặt ở vườn thu
Bao ngọt ngào đem gửi hết vào thu Để vô tình lòng đón đầy đông tới Những nỗi hanh hao, những niềm tê tái Không nhận về mình, Nên đổ lỗi mùa thu.
Viết cuối mùa thu
Như một người đi mải miết Không ngoái lại nhìn Chỉ đến khi mệt mỏi Dừng chân lại Nghỉ Đấy là mùa thu!
Mặt trời xa lắc
Em đã từng nghe Chuyện về một người đàn bà Yêu một người đàn ông Tha thiết. Người đàn ông đi trên cát Người đàn bà theo sau Vốc những dấu chân đưa lên má mình hôn.



