
- PHẠM HỒNG OANH

Nói gì đi hoa!
Không hiểu sao tôi rất muốn ngắm nhìn những chùm hoa Bát tiên sau mưa. Muốn nhìn thật lâu, thật kỹ, chẳng để làm gì cả, chỉ muốn ngắm nhìn là ngắm nhìn thôi. Xét về mọi mặt, cây và hoa Bát tiên chẳng có gì đặc biệt. Cũng bình thường, dân dã ,dễ lẫn trong bạt ngàn hoa lá cỏ cây thôi. Dân gian còn gọi là cây hoa Mão gai.
Không đề
Thượng đế thường mang nỗi buồn, Tặng nhiều hơn cho con gái, Một người lặng thầm hóa đá Thành nỗi đau của muôn người .
Lục bát cuối mùa
Thanh âm của phút sang mùa, Là tiếng cá quẫy ao chùa xanh rêu. Mùa đông đã khác từ lâu Hoang mang xiêm áo, bể dâu rộn ràng.
Ta trở về nghe sóng nước lao xao
Những ngày cuối năm thường gợi thương, gợi nhớ, chân muốn đi, lòng muốn đến một nơi thân quen nào đấy sau một năm bận rộn, quên lãng. Ý nghĩ ấy đang muốn thực hiện thì
Trước ngôi nhà tuổi thơ
Tôi trở về khi giông gió đang lên, Mẹ đi vắng, sân tràn lá rụng, Đàn gà kéo lên thềm dàn trận, Cánh cửa sổ chưa cài theo gió giật từng cơn.
Cho một ngày cuối năm
Gió đã vàng Trên vòm lá còn xanh, Mong manh thế Thôi đừng mong manh nữa Hoa và lá của ngày xa cũ Nói điều gì mà đợi gió xôn xao?
Viết cuối mùa đông
Xạc xào gió cuối mùa đông Rau răm đang lụi, cải ngồng đang hoa Dòng sông, mùa lũ đi qua Gần phía bên lở lại xa phía bồi.



