
- PHẠM HỒNG OANH

Ta trở về nghe sóng nước lao xao
Những ngày cuối năm thường gợi thương, gợi nhớ, chân muốn đi, lòng muốn đến một nơi thân quen nào đấy sau một năm bận rộn, quên lãng. Ý nghĩ ấy đang muốn thực hiện thì
Trước ngôi nhà tuổi thơ
Tôi trở về khi giông gió đang lên, Mẹ đi vắng, sân tràn lá rụng, Đàn gà kéo lên thềm dàn trận, Cánh cửa sổ chưa cài theo gió giật từng cơn.
Cho một ngày cuối năm
Gió đã vàng Trên vòm lá còn xanh, Mong manh thế Thôi đừng mong manh nữa Hoa và lá của ngày xa cũ Nói điều gì mà đợi gió xôn xao?
Viết cuối mùa đông
Xạc xào gió cuối mùa đông Rau răm đang lụi, cải ngồng đang hoa Dòng sông, mùa lũ đi qua Gần phía bên lở lại xa phía bồi.
Bên thềm Giáng Sinh
Lại thêm mùa nữa... Giáng Sinh Ta về niệm lại lời kinh nguyện cầu Chúa nơi tim, Chúa trên đầu Miền thăm thẳm vẫn đắm màu yêu thương.
Nẻo về
Đời người, ngẫm ra có những chuyến ra đi thì dễ mà trở về thì khó. Cái nơi mà tuổi thơ tôi đã từng ở đó và có rất nhiều kỷ niệm, chỉ cách nơi tôi đang ở hiện tại chừng 20 cây số, vậy mà hơn 30 năm sau, tôi mới lại tìm về.
Nhật ký ngày ngâu
Tưởng cũ mèm chuyện vợ chồng Ngâu Mà sụt sùi cũng mỗi năm mỗi khác Cứ ngỡ chỉ trần gian còn nước mắt, Hóa ra trời cũng dễ tổn thương.



