
- PHẠM HỒNG OANH

Viết cho ngày đầu năm
Thực tình, tháng Giêng, ngày rộng tháng dài, muốn đi đâu đó lắm. Mùa xuân gọi mời tận cửa rồi. Nhưng rồi lại bần thần hỏi, đi đâu, đi với ai lúc này. Chùa chiền, lễ hội, không còn cảm xúc ấy nữa. Ngại chen lấn, ngại lễ bái, ngại những cái mơ hồ đó rồi.
Lễ hội
Lảng bảng nắng, Lảng bảng sương, Lảng bảng những ngả đường đưa em về lễ hội. Hoa đăng xòe trên cao, Hoa đăng dặt dìu mặt nước Mỗi thiện lành là một hoa đăng!
Chợt nghe “Tùy hứng qua cầu”
Thoáng nghe "Tùy hứng qua cầu" Cho tôi tìm đến nơi đầu sông xanh Con thuyền ba lá trôi nhanh Chở khao khát để làm thành câu ca Ước gì là một cánh hoa
Nói gì đi hoa!
Không hiểu sao tôi rất muốn ngắm nhìn những chùm hoa Bát tiên sau mưa. Muốn nhìn thật lâu, thật kỹ, chẳng để làm gì cả, chỉ muốn ngắm nhìn là ngắm nhìn thôi. Xét về mọi mặt, cây và hoa Bát tiên chẳng có gì đặc biệt. Cũng bình thường, dân dã ,dễ lẫn trong bạt ngàn hoa lá cỏ cây thôi. Dân gian còn gọi là cây hoa Mão gai.
Không đề
Thượng đế thường mang nỗi buồn, Tặng nhiều hơn cho con gái, Một người lặng thầm hóa đá Thành nỗi đau của muôn người .
Lục bát cuối mùa
Thanh âm của phút sang mùa, Là tiếng cá quẫy ao chùa xanh rêu. Mùa đông đã khác từ lâu Hoang mang xiêm áo, bể dâu rộn ràng.



