
- ANH VŨ

Khúc Hậu Đình Hoa
Lịch sử Trung Hoa hầu như có mọi cung bậc của thế giới con người vốn Mê, vốn đa đoan. Có Hỷ, Nộ Ái, Ố; có anh hùng, quân tử và những kẻ lưu manh đốn mạt; có những vị Minh Quân chói ngời và có những tên Hôn quân, bạo chúa...
Vô thường
Vô Thường ở giữa Đời Thường Đoạn Trường ở chốn Vô Thường kiếp sau Sắc Không chẳng có sắc màu Luân hồi vỗ sóng bạc đầu, lạ chưa? Xanh tơ sáng, Trắng nhàu trưa
Quán trọ
Dòng sông đứng lại Hai bờ cứ trôi Nhân quần mê mải Như Lai xuống rồi. Lục bình vẫn chảy Cánh cò cứ trôi Mây trắng dừng lại Ngàn năm chơi vơi.
Về tuổi thơ
Gió hoang ơi! Có ghé miền thơ dại, Tìm đến gốc sim xưa, ta sẽ đợi chờ. Xuân đến, thu đi, hè qua, đông lại, Trái sim mọng chín, chẳng theo mùa... Khe suối ngọt rì rào, trôi mãi, Một cánh sim tím lịm xoay xoay,
Giã từ
Chào ngày mới thật mới Lên thuyền rời bến Mê Theo dòng sen dẫn lối Ta về nơi biển khơi... Chẳng còn sóng luân hồi Chẳng chòng chành nghiêng ngả
Trước biển
Trước biển cả bao la biết bao điều muốn nói, Muốn biến thành trăm sóng giỡn vô tư, Trước rập rờn những dợn sóng vô bờ, Ta muốn lang thang thành trăm ngàn ngọn gió ...
Lên thành
Ở quê, khăn gói lên thành, Ngồi sau xe bạn, loanh quanh phố phường Dừng chân đứng, mỏi bên đường Trung tâm thành phố, nắng vương chiều về. Người thanh lịch, rộng phố hè Đan tay, chung bước, tràn trề niềm yêu



