
- BÙI ĐẠI DŨNG

Nguyệt
Nửa khung đèn rọi sách đầy bàn, Sân đẫm sương thu gió mơn man. Thức giấc vẳng nghe chày đập vải, Trên chùm Mộc Quế ló trăng vàng.
Phân số đo
Giá trị con người không dễ thấy Nhưng đo lường đơn giản cách này Lấy số người ta yêu quý trọng Chia số người yêu quý trọng ta. Nếu bạn chẳng quý trọng một ai Dù rất nhiều người yêu quý bạn Chia số không cho trăm nghìn vạn
Con mắt
Bao ánh nhìn muôn thủa Đọng lại thành lòng đen Bao hào quang nhầm tưởng Tách bạch thành vòng riêng Tự nhiên làm con mắt Theo quy luật Đất Trời
Bóng mùa hạ
Bóng mùa Hạ trôi qua trên cánh Phượng Nắng gắt qua, qua xối xả mưa rào Qua ngày xanh, qua đêm sâu rỉ rả Đầu Thu còn chùm quả tựa trăng treo.
Con mắt
Bao ánh nhìn muôn thủa Đọng lại thành lòng đen Bao hào quang nhầm tưởng Tách bạch thành vòng riêng Tự nhiên làm con mắt Theo quy luật Đất Trời Mắt bao loài cũng vậy Hoa đốm có không Người?
Người thơ Kim Chuông
Qua những người bạn quê gốc Thái Bình từng gắn bó với các khoá đào tạo, bồi dưỡng thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học “Búp trên cành-Thái Bình” giai đoạn 1976-1990, tôi mới được biết đến Nhà thơ Kim Chuông, được trao đổi và được ông viết lời giới thiệu cho một số cuốn sách đã xuất bản. Từ mối quan hệ và những gì được học hỏi từ ông, tôi gọi ông là Thầy.
Đi nhỏ
Bé thơ chẳng biết Cái giọt đầu tiên Làm sao khống chế Chăn chiếu khô êm. Trung niên chẳng biết Giọt nào cuối cùng Đâu còn thông thoáng



