
- BÙI ĐẠI DŨNG

Tập Kiều
Trăm năm trong cõi người ta, Một lời trân trọng châu sa mấy hàng. Khi ăn khi nói lỡ làng, Lỗi thề thôi đã phụ phàng với hoa. Trải bao thỏ lặn ác tà, Sầu tuôn đứt nối, châu sa vắn dài. Nợ tình chưa trả cho ai,
Tôi đi tìm tôi
Tôi đi tìm tôi hay đi tìm ai Mà xác định mình giữa không gian thật khó Như mầm cây lần đầu gặp gió Choáng ngợp cuộc đời rộng lớn mênh mông.
Ý nghĩa thực cuộc đời
Thế rồi năm tháng rời xa,Ngỡ nhanh như chớp mắt ta, Cả lúc buồn hay vui vẻ, Cũng trôi về chốn bao la. Những người mà tôi yêu quý, Đã đến và đã biệt ly, Mà thế giới đâu ngừng lại, Chúng ta cũng thế vẫn đi.
Tuyệt cú (số 3)
Đôi oanh vàng hót trong liễu biếc Một đàn cò giang cánh trời xanh Nghìn năm đỉnh tuyết soi cửa sổ Vạn dặm thuyền Ngô đỗ bến thành
Bài tứ tuyệt số 2
Cò trắng tinh khôi, sông biếc Hoa đỏ rực rỡ, núi xanh Xuân này qua mau, mong vậy Hôm nao lại thấy quê mình
Qua bến Tang Càn
Mười năm Tịnh Châu, đất tha hương Đêm ngày, lòng nhớ đất Hàm Dương Một lần qua bến Tang Càn, chợt Ngoảnh ngắm Tịnh Châu như cố hương.
Dậy sớm
Sớm mai, gió mát, sương êm Có người tỉnh giấc, trong rèm bước ra Vang oanh hót, hé nở hoa Cảnh xuân trong trẻo thực là cho ai?



