
- BÙI ĐẠI DŨNG

Nhớ Vương Tôn - mùa hạ
Gió mạnh cỏ Bồ rạp ao vườn Mưa tạnh hiên nhà ngát Sen hương Mận chìm Dưa nổi băng tuyết lạnh Giường trúc giấc trưa lụa chỉ vương.
Nếu
Nếu con bình tĩnh trong khi Mọi người hoảng hốt ngờ vì lỗi con Nếu con giữ tấm lòng son Tự tin khi mọi người còn chưa tin, Chấp nhận người - mọi cách nhìn Kiên tâm chờ đợi chí bền không lơi. Bị dối lừa, chẳng lừa ai
Bùi đại
Bùi đại vốn chẳng ngon gì Bùi đại khác vị đắng chi cay nào Bùi đại ghét cuộc xôn xao Bùi đại chán chốn ra vào xun xoe Nhân gian lạc bước cơn mê
Chơi đá cảnh
Ta không là chúa đảo Cũng chẳng phải quốc vương Nhưng vì chơi đá cảnh Nên có cả nước non. Nhiều vương công hoàng đế Có thiên hạ hẳn hoi Mà cả đời không thấy
Lạ
Lạ thế tối nay lại thấy buồn Tự mình nấu một bát mì tôm Mới thấy buồn kia hao năng lượng Đến mức ta đói lả khi buồn. Bạn đã bao giờ giống tôi không?
Nắng khóc mưa cười
Nắng có bao giờ biết khóc? Sao mà giọt nắng lặng rơi Mưa có biết cười không nhỉ? Rạt rào lấp lánh giữa trời. Nắng đã bao giờ khóc vậy? Khi nắng nhỏ giọt mắt buồn
Thể thơ... tuyệt
Nhất thì cũng đã tuyệt rồi Nhị Tam Tứ tuyệt đến hồi Thất Ngôn Lục Bát mong kiếm chén cơm Thể Tự Do nhất Vô Ngôn viết gì?



