
- BÙI ĐẠI DŨNG

Ác nghiệp
Hay thay! cái lý tiết canh Nếu không cắt cổ... bất thành thực đơn? Mình nghèo khờ dại sớm hôm bị lừa bị cướp bị luôn phạt... đần!
Chương 36 Đạo Đức Kinh của Lão Tử
Muốn để đóng lại, tất phải mở ra đã. Muốn để làm yếu đi, tất phải làm mạnh lên đã. Muốn để phế bỏ, tất phải tiến cử đã. Muốn để cướp lấy, tất phải cho đi đã. Như vậy là sáng suốt, vì mềm mại thắng được cương cường. Cá không nên rời khỏi chỗ nước sâu; lợi khí của quốc gia thì không thể bộc lộ cho mọi người thấy rõ dược.
Chương 24 Đạo Đức Kinh của Lão Tử
Kẻ kiễng chân thì không đứng được, xoạc cẳng thì không đi được; Tự biểu hiện thì không sáng tỏ, tự biểu thị thì không rực rỡ; Tự kể công thì không có công, tự khoe khoang thì không lâu dài.
Ước gì
Ước gì năm có bốn mùa... Không còn chuyện thật như đùa quê ta: Tuy là Bác Sĩ nhưng mà... Bà biết thương bọn vùng xa dân nghèo;
Xuân vãn
Sắc không sao hiểu tự thiếu thời, Trăm hoa tâm trải mỗi xuân tươi. Nay diện chúa xuân đà khám phá, Nệm cỏ ngồi thiền ngắm hoa rơi.
Như nhiên
Mây vẫn bay khi gặp lạnh thì mưa, Nắng vẫn rọi gặp lá xanh thành nhựa. Biển vẫn sóng nước như vạn cổ, Giông tố đen ngòm, xanh thẳm trời êm. Biết bao lần ta sợ hãi lo toan, Thổn thức xướng vui, nghẹn ngào đau khổ
Tháng 5
Lại một mùa Sen nở Tháng 5 Thổn thức nắng và dạt dào mưa trắng Vị Tháng 5 ngon như mùi hoa trái Háo hức lòng đêm đêm đợi bình minh. Cuốc rộ kêu hay Ve chợt lặng thinh



