
- BÙI ĐẠI DŨNG

Kì nghiêm hồ
Cây tre gốc chắc thân dai Bão dông chẳng ngại khác loài cỏ lông Gió xoay ngọn chạy tứ tung Trừ khi nước cuốn gốc không còn gì.
Mượn
Trời nghiêm khắc đất bao dung Người sao chớ phải thẹn thùng nhỏ nhen Cao xanh nhân quả phân minh Thẳm sâu dài rộng báo tình thâm ân
Đi
Ta cứ đi dù bước cao bước thấp Bận lòng chi nóng hay mát cuối đường Mà đường kia chỗ nào đầu hay cuối Nơi nắng trong lành, nơi mù ảm hơi sương.
Xưa... nay
Xưa thường mưa rửa đền sau hội Ơn đất trời tắm dội miếu đền Lệ thiêng giữ phép linh thiêng Mà từ bi độ mọi miền xót thương. Nay tội lỗi chúng dường quá thể
Như như
Chỗ đã đến không còn lại đến Chỗ đã đi không thấy lại đi Vô biên muôn thủa xưa sai biệt Vô biên sự lý nghiệp nay tuỳ.
Rèn
Rèn thân một niệm về không Rèn ngôn mỗi sát na công thiện đời Rèn ý mộng huyễn mây trời Trái ngang suôn chảy bặt lời vô ưu.
Có không?
Bạn có trí tuệ không? Xin thưa đừng hỏi khó. Trí tuệ thì luôn có, Mà tôi thì lại không. Vì có gì mà chứa, Mênh mông hoà mênh mông.



