
- HOÀNG LIÊN SƠN

Nhà thơ tiền bối
Vần suôn sẻ Người trao Cứ mặc tình uốn éo Ý ngược xuôi còn tính đếm lúc nào Thân tứ đại đã hết nề ấm lạnh Tâm vô thường dứt phiền não vừa xong
Nương nhờ
Lúc trong ví chỉ còn đủ cafe hoặc bữa sáng Có đồng nghiệp phòng bên cho ké Ngày nhấp nhổm đánh xe ra tiệm cầm đồ Để công trường tiếp tục thêm tuần nữa Mẹ vét hầu bao tránh sụp đổ cho con
Thong dong
Bạn của anh đâu? Họ ở kín quanh đây Dù tên riêng tôi không được biết Nhưng gốc chung con Bụt Phô diễn và hòa đồng trong tiếng niệm nam mô
Tâm tang
Kim quan tiến dần vào cõi vô sinh Con lau nước mắt Trong thầy có lửa cả một đời Giờ lửa giúp giữ lại phần kim cương bất hoại Khi hỏa đài ken dầy cư sĩ Con được thực tập sự im lặng hùng tráng
Tiếp hiện
Tiếng trống di quan nổi Sau khi mắt nhòe đi Con chật vật ghìm cơn nức nở Dẫu nhớ về hải đảo tự thân Hay nghĩ đến vô thường
Xuống tóc
Trưa mải chơi bêu nắng ngoài đường Em che chắn Hoa niên Em cho dáng hiền thiếu nữ Em là tóc Nhưng em không thường hằng
Nhân
Đứa con sinh ra ba năm không biết nói cười Vợ cổ tích bảo chồng truyền kỳ Kiếp trước mình ăn ở sao đây nên trời bắt tội Nhưng con cá bị mắc lưỡi Bởi tham ăn



