
- HOÀNG LIÊN SƠN

Vô biên
Sớm nay Con đang ngồi rất yên Nhấm từng hớp cafe chánh niệm Quán chiếu tế bào có triệu nọ đang sinh triệu kia đang diệt Tháng này Con vui mùa giãn cách qua đi
Tiếng cha sinh
Quanh thất mà hơi ấm từ thầy vừa đi Chúng con ngâm áng thơ Bướm bay vườn cải hoa vàng Cạnh giường thân tứ đại ở thầy còn lại Chúng con đồng thanh đọc bài pháp âm Thức dậy
Đếm ngược
Hai năm mươi Có cụ thắc mắc tôi đã sống đến tai phát chán nghe rồi sao trời chưa đón? Chín mươi Nhiều cụ cả cười hãy đốt pháo tiễn tôi
Hàng rào
Tuổi thơ Theo ông và cha ra miễu làng rước tổ tiên về ăn Tết Con tung tăng chân sáo Trung niên vẫn chiều cuối năm nhưng bước chân nặng hơn
Lặng lẽ
Nếu có đánh con Bố liền an ủi Hôm nay bố đã khiến con đau không kêu nổi Mà chẳng nói nửa lời.
Bản nháp
Chợt tỉnh Ông hỏi: Tôi đang ở đâu vậy? Bà cười: Ông đang ở nghĩa trang cao cấp Dù không còn nhiều lý do để ham sống nữa Thì cũng nên ăn uống cho đúng giờ và thở thêm mươi năm
Kính
Nhìn xa không thật rõ rồi Mình đo mắt lại thôi Con chỉ chân gá mũi Ra đồng đã gỉ xanh Đứa con tuổi thơ mùa đông không chịu đeo tất Hệt bố rình thò bàn chân ra khỏi tấm chăn



