
- HỒNG THANH QUANG

Nhặt từ bình hoa cũ
Nhặt từ bình hoa cũ, Bông nào chưa héo khô... Nhớ lại trong ký ức Kỷ niệm giờ vẫn thơ... Sáng nay mưa tầm tã, Ta hát thầm với thu...Nhớ những người tri kỷ,
Nhật tụng
Đã trôi qua cả rồi, Nhưng không chìm quá khứ… Hóa thân vào tương lai Song hành và lưu giữ Những ngọt đắng ân tình, Những nhọc nhằn câu chữ…
Lại mùa thu, lại con đường dằng dặc
Lại mùa thu, lại con đường dằng dặc Theo lá vàng thoát khỏi gió nồm nam... Sao tôi vẫn chẳng thể nào quên được Những tháng ngày ta đã vợ chồng sam...Giờ quá muộn để trùng tu kỷ niệm, Ôi rêu phong đã nhuộm thẫm em rồi!
Mùa thu đã cạn ngày chưa
Mùa thu đã cạn ngày chưa, Tôi đi giữa phố như vừa bén duyên.Mơ nào nhớ nhớ quên quên, Mênh mang gió thổi đôi miền sông Ngân... Cho nhau xin lại một lần Hôn lên vạt nắng tần ngần khóe môi.
Sang bên kia bờ sông
Sang bên kia bờ sông Chỉ có con đò nhỏ…Kỷ niệm tuổi thơ tôi Còn xanh màu lá cỏ? Cô bé tóc đuôi gà Mất dấu từ độ ấy…Ôi cái thuở mê nhau, Ước được làm con chấy…
Chỉ còn những đốm lửa chìm trong nắng quái
Chỉ còn những đốm lửa chìm nắng quái, Trăng hạ huyền đang he hé bờ môi, Hồng săn lại trong sắc vàng ký ức, Anh suốt đời sẽ trộm nhớ em thôi... Bình an nhé với những gì đang có, Dẫu chẳng là đau đáu nỗi niềm yêu...Em xinh đẹp và tâm lành đến thế,
Tái thu
Em đang ở đâu, người đàn bà quá khứ? Ta cách gì để gặp lại nhau đây, Để lần đầu và cũng là sau cuối,Tạ cuộc tình đã lắm chua cay…Để soi đáy mắt nâu trong vắt, Quên dối lừa chất chứa hàm oan,



