
- LÊ HẢI HÀ

Giọt nước mắt cuối cùng
Biển chiều đông, Con dã tràng lẫn mình vào cát. Cánh buồm nào nhòa nhạt phía không anh. Vẫn biết mong manh vệt nắng cuối trời Lẻ loi tiếng chim vườn cũ. Dương cầm muộn rót vào đêm vắng
Gửi lại mùa thu
Em gửi vào mùa thu Mùa thu cũ, mới như màu mắt. Trong nụ cười rất thật Cả một trời yêu dấu, nắng dần lên… Con đường vẫn không tên. Cỏ mềm hơn, sương mai lấp lánh Gió vờn lên sóng sánh,
Thu dịu ngọt
Hoa hồng của mùa thu, dịu ngọt những con đường. Yêu màu lá mùa sang vừa ươm nắng …. Như khúc nhạc yên bình, xa vắng. Nốt trầm nào lắng đọng những niềm thương!
Tìm lại mình
Hôm nay ngồi tìm lại mình. Tưởng đã vô tình đánh mất. Riêng có nụ cười rất thật. Yêu thương gửi tặng cho đời. Nhặt trong sắc hoa muôn nơi. Dệt hồn ban mai trong trẻo
Cho một bản tình ca
Tình cờ đến với giọng ca vàng thầm thì sóng, tươi hơn màu nắng Mới như thể trong đêm tĩnh lặng Ánh sao đầu, vụt sáng lung linh
Khoảng cách
Em đi bên anh giữa mùa cây thay lá. Khoảng cách giữa chúng ta ngập tràn tĩnh lặng. Ánh mắt anh màu nắng. Em long lanh như những giọt sương. Em đi bên anh giữa óng ả mùa xuân
Vườn ban mai
Gió mềm cả ban mai Nắng trong, màu tơ bóng Lá của vườn xanh mướt cả ngày tươi…. Lặng lẽ một nụ cười Cho riêng mình tĩnh tại Tháng ngày nào như ấm lại vào đây



