
- LÊ HẢI HÀ

Sự tích cây na
Nép mình bên sườn núi Là một làng quê nghèo Có hai vợ chồng nọ Đã nghèo còn gieo neo. Sống hiền lành chăm chỉ Mãi cứ “vợ chồng son” Họ cầu Trời khấn Phật
Giọt nước mắt cuối cùng - Lê Hải Hà
Biển chiều đông, Con dã tràng lẫn mình vào cát Cánh buồm nào, nhòa nhạt, phía không anh. Vẫn biết mong manh, vệt nắng cuối trời Lẻ loi tiếng chim vườn cũ Dương cầm muộn, rót vào đêm vắng
Sự tích chim công
Sống bằng nghề hái củi Nghèo nhưng thương yêu nhau Hai vợ chồng nhà nọ Thường bữa cháo bữa rau. Già mà chưa con cái Nên vợ chồng rất buồn Họ cầu Trời khấn Phật
Nhớ mẹ
Con tặng mẹ mùa hoa, Nơi xa không thể thấy. Nhưng mẹ ơi ngày ấy Đời mẹ hoá ngàn hoa. Hoa từ đôi ánh mắt, Thăm thẳm mùa sao sa. Từ đôi vai óng ả, Thon một thời xuân xanh.
Vô đề
Dáng mặt trời rực lửa, rồi chìm vào hoàng hôn. Bầu trời đêm tha thiết gọi trăng về. Dịu dàng trôi trong mây, ngọt ngào em ngày cũ. Cô đơn nào hơn những vì sao Thoáng ẩn, hiện nhạt nhoà miền ký ức.
Biển chiều đông
Biển chiều đông, Con dã tràng lẫn mình vào cát. Cánh buồm nào nhòa nhạt phía không anh. Vẫn biết mong manh vệt nắng cuối trời Lẻ loi tiếng chim vườn cũ. Dương cầm muộn rót vào đêm vắng
Hôm nay trong suy nghĩ
Hôm nay trong suy nghĩ Em muốn rời xa anh Những tổn thương ngày cũ Đâu dễ còn màu xanh. Em muốn rời xa anh Con tim phờ, mệt mỏi Những điều em chưa nói Đã nghe thành bão dông.



