
- NGUYỄN PHƯƠNG THỦY

Chín rục
Một chùm hoa thật lạ vươn lên giữa bụi cây cỏ bên hồ. Mình với tay níu một bông lại gần để ngắm. Không ngờ cả một chùm hoa to đổ vào tay. Bần thần mình cầm nó trên tay. Thân của nhánh hoa cứng, chắc như gỗ cây già...
Cảm xúc mùa thu
Tôi nghe con sóng vỗ một góc nhỏ trong tim Tôi nghe tiếng chim hót lá reo một góc vườn Thuyền sắp về bến đậu Anh cười trong nắng xanh
Phía bên kia địa cầu
Bão cuộc đời ấy. Khi nắng trưa gay gắt rọi, khi đôi mắt cô chủ quán lấp lánh ngàn tia giông tố là khi mặt trời nhú lên phía bên kia trái đất. Ngày mới bắt đầu. Praha, thủ đô của Tiệp Khắc lộ dần trong ánh ngày sáng tỏ.
Tình yêu của thuyền
Có con thuyền được nước nâng niu Sóng dịu dàng đẩy đưa bờ bến lạ Có một ngày tình trao tha thiết Ôm nước vào lòng thuyền đắm sông sâu. Anh dấu yêu, tình mình có vậy Đau khổ tìm về khi đã ở trong nhau?!
Màu xanh kỳ lạ
Ôi màu xanh kỳ lạ Xanh mượt mà Xanh khắp mọi nơi Xanh từ bình minh cho đến khi hoàng hôn lấp ló cuối trời Ngỡ xanh trốn đi đâu trong ánh chiều chập choạng Không… không… không
Đồng đội
Anh! Chiến tranh qua, Chất độc màu da cam đã nhòe trong sắc lá * Gió biếc vươn xa Nắng rải thơm nồng... Sao chẳng hết bồi hồi Sao chẳng hết ngóng trông? Khóc ư anh? Một áng chiều cháy muộn Nén nhang trời, khói cuộn chín tầng mây.
Phía bên kia địa cầu
Bão cuộc đời ấy. Khi nắng trưa gay gắt rọi, khi đôi mắt cô chủ quán lấp lánh ngàn tia giông tố là khi mặt trời nhú lên phía bên kia trái đất. Ngày mới bắt đầu. Praha, thủ đô của Tiệp Khắc lộ dần trong ánh ngày sáng tỏ.



