
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Nguyễn Huy Thiệp
Những ngọn gió Hu Tát thổi ông về Hà Nội Tướng về hưu khát muối mặn của rừng Kiếm sắc thế không sắc bằng phẩm tiết Không có vua, không con gái thủy thần
Nguyễn Bính
Nhớ phương Bắc, hành phương Nam Chuyến tàu mình giã biệt mình sân ga Nhập vào bướm trắng, hồn hoa Mùng tơi lục bát hóa ra thị thành Hoa chanh rụng trắng vườn chanh
Đoàn Văn Cừ
Phiên chợ tết mưa xuân bay lất phất Có con gà mào đỏ gáy te te Có bà lão tóc thời gian nhuộm trắng Cây đa già buông rễ xuống chân quê
Vũ Trọng Phụng
Ông ho ra số đỏ Ông khạc ra thằng Xuân Bây giờ còn nhí nhố Ngoài đời và trong văn Nhổ vào sư gõ mõ Buôn thánh cùng bán thần, Lũ lòng đen vỏ đỏ
Tổ quốc của bé
Tổ Quốc trong mắt bé Là mái tóc ông bà Bạc phơ bay trong gió; Tổ Quốc trong tim bé Là dáng mẹ dáng ba Nuôi bé bao vất vả;
Tổ quốc
Những ngày ngược hơi may gió bấc lạnh thấu xương trên cao nguyên Đồng Văn tôi bỗng nghe tiếng khèn người trai Mèo gọi bạn đặc quánh lại như tiếng người đàn bà kêu trong đêm Cà Mau
Lá bùa thiêng
Em bỏ bùa gì mà anh quên lú hết Ra ra vào vào duyên nợ nhớ tình duyên Em bỏ mắt môi, tóc thề trước gió Em bỏ yêu kiều dáng đứng điệu đi Em bỏ bàn tay ngón mềm như cỏ



