
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Đà Lạt mưa
Mưa đọng nắng Đậu vàng trên ngàn hoa Mưa tràn trăng Giăng Tuyền Lâm, Than Thở Mưa sương trắng Vương vào vòm mái chợ Mưa sao sa Hồng thắm xứ hoa đào
Hải Phòng
Sông Cấm chẳng cấm được ai Cầu Rào vẫn lọt ban mai Hải Phòng Còn vài giọt nước có trong Cái con sông Lấp hết vòng vèo đi Em về Niệm Nghĩa làm chi
Meo meo
Khuya Sài Gòn tiếng mèo kêu Meo meo mèo mãi phận nghèo đá đeo Nhiêu Lộc mắc nợ tẻo teo Tình mèo mấy đận còn cheo niêu tình... Meo meo tìm nửa của mình
Cuộc chơi ngày cuối
Chẳng có đầu năm Chẳng có cuối năm, Ngày nào của riêng mình Cũng là ngày tết, Ngày nào của riêng mình Cũng là ngày cuối hết Ngày lang thang Hà Giang cao nguyên đá,
Hồi Xuân
Không có đàn bà cũ đâu anh Mỗi lần yêu Em đều thành người mới... Mỗi lần thương Lòng em như mở hội Chỉ còn anh Có thể cũ mà thôi... Chỉ còn anh
Đa đoan
Lẻ loi Dẫn rét qua sông Con đò hết bến Bóng không thấy người Tương tư Tỏa nắng nụ cười Cõi đa tình Buộc chết người như chơi Cách xa
Say
Anh say rượu đêm nay anh sẽ chết Nói thật lòng, anh chẳng phải gió đâu Xuân yêu dấu, anh bồng em khỏi mộ rượu quên nồng, người cởi áo cho nhau...



