
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Hoa Xuân
Tím ngẩn ngơ Tình ai xa vắng Hoa tử đằng Rủ bóng xuống vần thơ Rủ bóng xuống nhau Mối tình thầm lặng Chiều phương tây Hôn chút hương thầm Nụ hôn hoa
Dại khờ
Chúng mình dại khờ Chúng mình đến với nhau Cùng quên hết Những buồn đau cay đắng Hai kẻ dại khờ Dệt ngày yêu từ nắng Đan tháng năm yêu
Bến mê
Hai người cầm tay nhau đi vào bến mê Đôi chim hót trên cành cây trĩu quả Con đường vào bến mê dài mà ngắn thế Người trong bến mê quên mọi lời thề
Bến mê
Hai người cầm tay nhau đi vào bến mê Đôi chim hót trên cành cây trĩu quả Con đường vào bến mê dài mà ngắn thế Người trong bến mê quên mọi lời thề
Trú rét
Anh ở Sài Gòn Tay cầm nắng chói Môi chạm đông rồi Em nói thương anh Anh cuối mùa mưa Anh cho em hỏi Thăm thẳm xa Nắng có nhớ em không
Đa tạ
Có những người đàn bà Đi ngang qua đời ta Vì lẽ này lẽ kia Ta không cưu mang được Xin tri ân Người đến sau, đến trước Đã mở lòng Chăm sóc mỗi nụ hoa Đã mở lòng Đón gió rét sương sa Đón trống vắng
Không nhớ
Anh không nhớ em Không nhớ nổi gì nữa Lối về nhà thi thoảng lại bị quên... Anh không nhớ em Không nhớ nổi ai nữa Số điện thoại mình có lúc tưởng của em...



