
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Ngày xưa
Giữa bình yên Của kiếp sống bình yên Sống như sống Và sống như không sống Thôi, Day dứt buồn thuơng làm chi nữa
Sống
Sống là chết từ từ Ngay khi sống Chết vì yêu Là đang sống trong yêu Người ta chết Cả khi người ta lớn Tình còn non Đời đã nhuốm xế chiều Anh ơi nhớ
Nắng đêm đông
Bỏ rét theo anh về Ôm nắng đi em Nắng anh ban ngày Nắng thiêu cháy đêm Cầm nắng che em về Đêm thôi rét em Nắng vương vai gầy Nắng hun trái tim Bỏ rét theo anh về
Mê đắm xuân
Mê đắm hoa Em ơi Ta đi chơi đường hoa Mê đắm xuân Anh ơi Ta bên nhau ngắm xuân Mê đắm nhau Ta đi chơi đường hoa Ta cùng nhau đi đón xuân Ta đi chơi đường hoa Ta cùng nhau đi đón xuân Em ơi
Đất nước lửa khí
Tình yêu như là đất Như ngày nâng bàn chân Đất điềm nhiên ca hát Những bài ca ngàn năm Tình yêu như là nước Lọc ra từ vầng trăng Từ khát khao mong ước
Người ơi! Người ở đâu?
Người ở đâu Người ơi Người ở nơi xa vợi Người ở cuối con gió Tìm mỏi cả chân trời Người ở đâu Người ơi Người ơi Người ở đâu Phiên chợ đời đang họp Người ở lưng chừng núi
Tha thứ
Hãy tha thứ cho núi Vút cao bên mây trời Đời cô đơn vời vợi Hãy tha thứ cho biển Biển nông hơn lòng người Mênh mông muôn đời sóng Hãy tha thứ cho con Mẹ cha nuôi khôn lớn



