
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Trúc
Trúc lắm tay thế trúc ơi Thân hình vàng óng, tóc dài mượt xanh Trúc ơi hãy lớn nhanh nhanh Cho con chim đến chuyền cành sớm mai.
Được mùa
Đêm qua ra đứng bờ ao Nhìn trời chỉ thấy trời sao sáng ngời Nhìn sân hợp tác quê tôi Chỉ thấy những đồi lúa đứng ngổn ngang
Việc của mình
Bà ơi, chữ cháu viết cứ to bè. Làm sao cho chữ đẹp hả bà? Hoa phụng phịu, muốn khóc. Đang luồn kim, bà ngẩng lên, cặp kính lấp loáng. Từ tối tới giờ, bà cũng băn khoăn khi thấy đứa cháu gái tập viết, mặt nhăn nhó, khổ sở.
Nắng Thuận Vi
Mặt trời vừa tỉnh giấc Đã nheo nheo mắt cười Nắng từng chùm tỏa sáng Rải sắc vàng nơi nơi Sương đêm đọng từng giọt Long lanh trên lá cành Như mắt đàn em nhỏ
Tấm lòng người mẹ
Mấy lần em chợt thức Đều thấy mẹ ngồi bên Ngọn đèn trong mắt mẹ Xua cơn sốt trong em… - Mẹ thức trắng cả đêm
Chổi rơm
Chổi rơm diện cái váy màu vàng như nắng, óng ả như tơ. Chà, cái váy sao mà khéo thế, vừa gọn vừa xinh, lại chun ở thắt lưng, phía dưới xòe ra như cái quạt giấy mở hết cỡ. Chổi rơm mặc cái váy đẹp nên rất ngại đến những nơi rác rưởi,
Hai chị em mèo
Nắng và mây bay. Từng mảng bóng râm chạy lướt trên sân nhà. Màu sắc và cảnh vật dịu lại, đậm thêm trong bóng râm, rồi bừng sáng, xôn xao rực rỡ khi ánh nắng tràn đến. Trên sân nhà, hai chị em mèo đang nô đùa với nắng và bóng râm.



