
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Đêm
Mặt trời vừa tắt màn đêm mở Đêm thênh thang nhấp nháy một ngôi sao Gió chạy lăng xăng Lá hấp háy xanh ngàn con mắt Chú dế mèn ngân lên khúc hát
Máy bơm
Xình xịch máy bơm Ào ào tuôn nước Nước chảy trắng mương Nước chảy trắng đồng. Nước tràn lênh láng Thay áo cánh đồng Đất cày nỏ trắng Nay choàng áo nâu
Thư anh
Anh Hùng gửi thư về. Chao ôi, cả nhà mừng rỡ. Ba tháng nay anh có thư từ gì đâu. Bà đang cho lợn ăn, tay dính đầy cám, tất tưởi chạy về bảo Hiền mở thư đọc ngay lập tức. Như mọi lần, anh hỏi thăm sức khỏe của cả nhà: mẹ, bố và cu Tý.
Mèo con sửa lỗi
Hôm nào cũng vậy, ông mặt trời đỏ rực đã nhô lên khỏi lũy tre đầu làng, trải nắng vàng một nửa mảnh sân, mà Mèo con vẫn còn lim dim không hề biết. Mãi tới khi nắng xói vào tận nhà, nó mới dụi dụi bàn tay lên mắt và uể oải đứng lên vẻ nhăn nhó, ngáp một cái rõ dài rồi nghẹo cổ, ngoác mồm kêu:
Biển Đồng Châu quê em
Ôi! Đồng Châu! Đồng Châu! nhấp nhô làn sóng bạc Hàng phi lao đứng hát Ngọn sóng đợi chờ ai. Ôi! Đồng Châu! Đồng Châu! Biển và trời đẹp thế Cánh buồm nâu ngoài kia
Gió
Gió đập bờ tre Gió đè bụi ruối Gió đi đâu vội Mà ngã trên cành? Gió qua đồng xanh Đem cơn mưa tới Em nhìn gió thổi Vui mùa trồng cây.
Trăng và sao
Mặt trăng là vành nón trắng Mỗi buổi chiều muộn tan trường Các bạn đợi vầng trăng ấy Đi về lối ngõ mờ sương Ngôi sao như chiếc đèn nhỏ Ai treo lên tận trời xanh



