
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Biển
Đứng trên bờ biển Nhìn sóng vỗ bờ Lòng em như sóng Gọi hoài ước mơ Biển ơi có biết Em đang nghĩ gì Mà chùm mây biếc Bồng bềnh trôi đi?
Bố đi phun thuốc sâu
Lúa đồng đang lên xanh Đàn sâu non làm tổ Bố đi phun thuốc sâu Mưa phùn trên cây lúa Cứ mưa đi mưa nhé Không ướt được bố đâu
Ngôi nhà xây dở
Trên trời, sao sáng lấp lánh. Tôi cố căng mắt nhìn, càng nhìn càng thấy sao nhiều hơn, đầy hơn thay nhau nhấp nháy, tinh nghịch. Anh Hiền gặp may rồi, mai làm nhà tha hồ khô ráo.
Trống choai hối hận
Hôm nay, gà Trắng, gà Đốm, gà Hoa Mơ tung tăng kéo nhau đến nhà Trụi, rủ cu cậu đi chơi. Trụi diện khá bảnh, nhưng chiếc áo màu tía vẫn cộc cũn cỡn so với thân hình “lực sĩ” mà nó vẫn tự phong cho mình.
Chuyện về cái nón
Có một cái nón mới được chủ rất chiều chuộng. Một lần đi du lịch về, nó được treo ngay ngắn trên tường, thả mình trong một giấc mơ: các bộ phận trong người nó cãi nhau kịch liệt. Vành To gân cổ nói:
Điều con muốn
Con muốn làm bông hoa dâng cho đời sắc thắm con muốn làm tia nắng mang đến mùa hè vui. Con muốn làm tiếng cười Tươi mát thêm lòng mẹ
Một khoảng tuổi thơ
Ánh nắng mùa hè chói chang chiếu xuống sân lúa đầy ăm ắp. Thằng bé gầy gò mảnh mai đang còng lưng đẩy cái trục đá. Nó thở dốc rồi ngồi phịch xuống mệt mỏi. Mồ hôi ròng ròng trên trán. Mồ hôi mặn chát và cay đắng…



