
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Điều tôi muốn
Tôi muốn hóa hạt sương Dâng cho cây vị ngọt Tôi muốn làm gió hè Những trưa về quạt mát Tôi muốn thành dòng sông Đưa phù sa về bến
Chú máy bơm
Chú Chiến về phục viên. Hợp tác xã giao cho chú điều khiển chiếc máy bơm dầu. Chú quý nó như đứa con của mình, lau dầu tra mỡ cẩn thận . Nơi làm việc của chú là một túp lều nhỏ giữa đồng, đứng xa xa nhìn lại như một cái nấm.
Ngọn đèn khuya
Lung linh bên ngọn đèn dầu In hình cô giáo đêm thâu vẫn ngồi Tay đưa hàng chữ xinh tươi Nét hoa cô gửi cho người cô thương Lòng cô gắn với mái trường
Tiếng đêm
Nửa đêm chợt tỉnh giấc Nghe tiếng của đất trời Tiếng một hạt sương rơi Lại ngỡ là mưa xuống Trong đêm thanh tĩnh mịch Có tiếng đàn vút lên Ai đang đàn đấy nhỉ A! Chú dế bên thềm
Ngọn đèn vẫn thức
Sáng sớm u đã dậy đi cấy. Ngôi nhà rạ vắng bóng áo nâu của u nó cứ buồn bã thế nào. Con lợn đã kêu ầm lên rồi đấy. Tôi đang định cho lợn ăn thì thằng Hùng “lì” xồng xộc bước vào.
Bà
Bà thường ngồi yên một chỗ, nhìn trân trân vào đâu đó, người khẽ lắc lư theo nhịp đều đều, chầm chậm. Hoàng không biết bà nghĩ gì, nó đoán chắc bà đang nhớ về những chuyện ngày xửa ngày xưa.
Chuyện một con bướm
Nắng mùa hè gắt gỏng ngay cả với những con ve trong các lùm cây rậm rạp. Nóng quá! Hừng hực và bỏng rát, nhưng ngoài trời mây đen đã ùn ùn kéo đến. Sắp giông rồi! Ba đứa chúng tôi: Hường, Giang, Sen kéo nhau ra chỗ cây đầu cổng



