
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Sông Hồng
Bà tôi kể lại rằng: Từ khi tôi cất tiếng khóc chào đời, bố tôi đã ra sông Hồng gánh nước về tắm cho tôi. Tôi lớn lên theo từng mùa của con nước vơi đầy.
Chuyện của bé
Vậy là năm nay bé vào lớp một. Cái lớp một đầy thú vị là niềm vui của bé. Bé học chăm lắm. Buổi sáng, bé đến trường tập viết. Đến trưa, bé ăn cơm rồi lại viết. Chữ đầu tiên bé viết là chữ O. Đôi tay bé run run. Có lẽ bé thích lắm. Chữ O lúc đầu bé viết còn méo mó.
Chiếc cầu
Cô gái nào đứng trông Mái tóc mình chảy suốt Cô gái nào chải chuốt Ngắm bóng mình trong mây Cô gái nào làm duyên Khoe thân mình mềm mại
Chú dế mèn của em
Từ thuở bé, em đã được nghe mẹ ru bằng truyện Kiều. Học lớp một, làm câu văn đầu tiên em đã yêu thích môn văn và đọc nhiều truyện ngắn dành cho thiếu nhi của các nhà văn. Truyện nào cũng hay, truyện nào cũng có sức hấp dẫn cuốn hút em, đưa em vào thế giới tưởng tượng thần kỳ.
Bắp ngô
Bắp ngô mới nở Đã có râu rồi Râu ngô trắng muốt Lá ngô xanh rờn Gió đồng man mác Đưa hương, đưa hoa Râu ngô đón phấn Rì rào hát ca
Bé học
Bé ngồi ngay ngắn Nét bút đưa đều Chú mèo ngheo ngheo Muốn cùng bé viết Chữ bé tròn nét Sáng sủa rõ ràng Bé là xóm làng Qua hàng chữ đó
Ông tôi
“Hôm nay là lần giỗ thứ 42 của bà. Bà về phù hộ độ trì cho các con, các cháu được ăn ra làm nên, khôn lớn trưởng thành, bà tha lỗi cho tôi, ngày ấy tôi thật là một người chồng nhẫn tâm, để bà phải sống cuộc sống khốn khổ, phải lìa bỏ cái đời này mà đi.



