
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Vườn rau
Mảnh vườn nho nhỏ trước nhà Tay em trồng mấy luống cà chua xanh Lại trồng thêm một luống hành Một luống rau cải lá xanh mượt mà Bữa cơm canh thật đậm đà
Cuộc sống mến thương
- Sâm ơi! Cháu đang vặt quả gì thế? Vào đây bà cho tử tế chứ ai lại hái trộm quả lén lút vậy? Nhìn thằng Sâm hái quả ở vườn của mình, bà The không mắng chửi, bà gọi nó vào nhà. Nhưng thằng bé bỏ chạy, chẳng biết lần này là lần thứ bao nhiêu nó bỏ chạy.
Em tôi
Tôi vừa đẩy cánh cổng tre quen thuộc thì thím Ban đã chạy ra tíu tít hỏi chuyện. Thím ân cần đỡ lấy hai cái túi to tướng, nặng trình trịch đeo trên vai tôi, vừa lúc đó Hồng từ trong nhà chạy ùa ra:
Nếu thiếu lời khuyên của mẹ
Khi con đi học xa Mẹ sửa soạn rất nhiều cho ngày con xa mẹ Mẹ lúc nào cũng dặn dò cặn kẽ Sợ con không chu đáo học hành Khi đi thi con lo sợ hoang mang Mẹ dịu dàng vỗ về như con còn bé bỏng
Cây bầu
Em trồng một cây bầu Ôi! Nó lớn rất mau Đầu tháng mới gieo hạt Cuối tháng đã lên cao Em bắc một chiếc giàn Cho bầu leo, rất chắc Tha hồ bầu vươn lên Lá to, xanh phủ khắp
Bình minh
Con chim đã dậy học bài Bình minh đã ửng góc trời đằng đông Hường ơi có dậy hay không Bài anh, anh đã thuộc lòng rồi cơ
Tổ ong
Bây giờ, những cơn mưa thỉnh thoảng chợt đến rồi lại đi, để lại cho xung quanh bầu không khí trong lành, dịu nhẹ. Đàn chim bay lượn trên thành phố yên tĩnh. Dòng sông hối hả chảy về xuôi, tiếng còi tàu tu tu rộn rã. Gió lay động các cành cây. Hoa phượng vĩ chói ngời sắc đỏ.



